Triệu Sứ lục tìm đồ bơi của mình trong vali, cô đến đây nhiều ngày như vậy rồi mà vẫn chưa được tắm suối nước nóng, nghĩ rằng vừa hay đi cùng Hạ Đường. Biết đâu sau khi tắm xong, thư giãn cả về thể xác lẫn tinh thần, cô sẽ không còn suy nghĩ lung tung nữa.
Hạ Đường nghe cô nói muốn đi cùng mình, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại, môi hơi mấp máy, cảm thấy không biết có nên nói hay không.
Triệu Sứ không để ý đến vẻ mặt kỳ lạ của Hạ Đường, thay đồ bơi xong liền kéo cô ấy ra ngoài.
Buổi đêm trên núi đặc biệt tĩnh lặng, ánh trăng mờ ảo, lơ lửng trên bầu trời. Thỉnh thoảng có một hai tiếng chim muông kêu, cũng bị tiếng nước ào ào trong hồ suối nước nóng át đi.
Triệu Sứ ngâm mình trong hồ nước, tìm một mặt đá sạch sẽ dựa vào. Cô ngồi trong đó, mực nước vừa vặn đến n.g.ự.c cô.
Hít thở thông suốt, tâm trạng nóng nảy bực bội lúc nãy cũng được giải tỏa đôi chút.
Triệu Sứ nhắm mắt nghỉ ngơi một lát, vì mãi không nghe thấy tiếng của Hạ Đường, cô liền mở mắt tìm kiếm bóng dáng cô ấy trong hồ suối nước nóng.
Cô thấy Hạ Đường cũng dựa vào vách đá ngồi xuống, chỉ có điều hai cánh tay vẫn giơ ra khỏi mặt nước. Trên tay cầm điện thoại, ánh sáng yếu ớt từ màn hình chiếu lên mặt, trông có chút kỳ lạ và không phù hợp.
Triệu Sứ nhìn chằm chằm một lúc lâu, cuối cùng cũng phát hiện ra cảm giác không phù hợp đó đến từ đâu.
Hạ Đường rất ít khi chơi điện thoại, trước đây ngay cả khi đi nghỉ dưỡng, thứ cô ấy cầm trên tay nhiều nhất cũng là máy đọc sách điện tử. Bây giờ đột nhiên thấy cô ấy cầm điện thoại, Triệu Sứ thấy rất lạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-164-a.html.]
Triệu Sứ nói: "Chị ơi, đã đến suối nước nóng rồi thì đừng chơi điện thoại nữa, nói chuyện với em đi."
Hạ Đường nghe thấy động tĩnh bên kia, vội vàng tắt điện thoại đặt lên bờ: "Được thôi, nói chuyện gì?"
Triệu Sứ vẫn đang chìm trong mạch suy nghĩ của mình cho nên không nghe ra được sự vội vàng và một chút hoảng loạn trong lời nói của Hạ Đường.
"Lúc nãy chơi trò chơi, sao chị lại xa cách với Tống Hứa Nghiễn như vậy?" Triệu Sứ cân nhắc cẩn thận từng câu chữ, hỏi: "Có phải vì những lời em nói với chị trước đó khiến chị phải dè chừng khi đối mặt với anh ta không?”
Đừng nói là vì lúc trước mình nói chuyện với cô ấy đã diễn xuất quá đà, thực sự khiến cho cô ấy không dám tiếp xúc gần gũi với Tống Hứa Nghiễn chứ?
Không thể vô lý như vậy được?!
Câu hỏi này khiến Hạ Đường có chút bất ngờ, cô ấy hỏi lại: "Chị xa cách với anh ta một chút, không tốt sao?"
Tất nhiên là không tốt! Triệu Sứ gào thét trong lòng.
Nếu thực sự vì mình diễn quá đà, khiến nữ chính không dám đến gần nam chính, chắc cô phải đập đầu c.h.ế.t ở đây mất, tiện thể về sau đập c.h.ế.t luôn hệ thống.
Sớm đã nói với nó, cô không muốn nhận nhiệm vụ ngoài nhiệm vụ thi đấu, vậy mà cứ bắt cô đến đây!
Đối mặt với ánh mắt khó hiểu của Hạ Đường, Triệu Sứ cứng đầu trả lời: "Cũng không phải không tốt, chỉ là thấy không nên lộ liễu như vậy, lộ liễu quá ngược lại sẽ khiến mọi người cảm thấy giữa chị và anh ấy có gì đó."
--------------------------------------------------