Thực ra Lục Cảnh Dương vẫn luôn nhớ chuyện này, vì vậy mới cố ý tìm Triệu Sứ đến để cùng mình nghe giảng và yêu cầu cô sau giờ học phải kể lại nội dung bài học cho anh nghe.
Khả năng giảng bài của Triệu Sứ rất tốt, theo anh thấy thậm chí còn rõ ràng hơn cả giáo viên chuyên ngành, điều này khiến Lục Cảnh Dương rất nghi ngờ, liệu có phải cô đã từng học qua các khóa học về máy tính hay không?
Sau đó có một chuyện đã chứng minh suy nghĩ của anh.
Lần đó sau giờ học, anh cố ý gửi bài tập của một anh khóa trên cho Triệu Sứ, để cô làm giúp. Kết quả là cô không chỉ làm được, mà còn giúp anh khóa trên đó đạt điểm cao nhất lớp.
"Tiểu Sứ, những môn chuyên ngành của anh, dường như em học còn tốt hơn cả anh, nghe em giảng những kiến thức đó còn hiệu quả hơn cả nghe thầy giáo của anh giảng mười tiết."
Lục Cảnh Dương đang thăm dò cô, Triệu Sứ không nghe ra ý của anh nhưng cô đã nhận ra hành vi của mình là bất bình thường.
Cô là sinh viên của khoa biên kịch phát thanh truyền hình, thực ra không nên, cũng không có khả năng giảng bài cho anh. Nhưng bây giờ mọi chuyện đã xảy ra, hối hận cũng đã muộn.
Sau một hồi lục lọi trong đầu, Triệu Sứ nghĩ ra một cái cớ để biện minh: "Anh Cảnh Dương, anh nói quá rồi, em chỉ nhờ vào sự chăm chỉ mà thôi. Trước khi giảng bài cho anh, em cũng phải chuẩn bị trước rất lâu. Có câu nói là cần cù bù thông minh mà, chim chậm phải bay trước, em chính là loại người như vậy!”
[Trả lời như vậy, anh ấy sẽ tin chứ?
[Thôi vậy, sau này dù có c.h.ế.t đói cũng không giúp anh ấy học thay nữa. Phải sửa lại tờ quảng cáo, mục thứ ba chỉ dành cho nữ sinh năm nhất cùng chuyên ngành.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-90-a.html.]
Vừa nghe được tiếng lòng thật sự của Triệu Sứ, vừa nghe cô nói nhảm nhí, Lục Cảnh Dương vô thức nghi ngờ cô bị bệnh tâm lý.
Nếu không thì tại sao cô rõ ràng không thích Tống Hứa Nghiễn, rõ ràng có khả năng học tập rất tốt nhưng lại phải tốn công tốn sức để đóng vai một người não phẳng mù quáng yêu đương?
"Anh Cảnh Dương, anh đang nghĩ gì vậy?" Triệu Sứ thấy anh cứ nhìn mình chằm chằm, không khỏi thấy hơi sợ.
"Anh đang nghĩ tính cách em tốt như vậy, vừa chịu khó lại cầu tiến, tại sao lại thích Tống Hứa Nghiễn?" Lục Cảnh Dương tiếp tục thăm dò cô.
"Tất nhiên là vì anh ấy đẹp trai rồi!" Triệu Sứ không chút do dự nói.
[Nữ phụ đối với Tống Hứa Nghiễn là tình yêu sét đánh, cái gọi là tình yêu sét đánh đó chẳng phải chính là nhìn vào khuôn mặt sao?]
Đây không phải là lần đầu tiên Lục Cảnh Dương nghe cô nói những từ kỳ lạ như vậy, trong lòng cô, dường như mỗi người đều có một vị trí vai diễn, cái gì mà nữ chính, nam chính, nữ phụ, nam phụ các kiểu.
Kết hợp với chuyện cách đây hơn một tuần, ở nhà hàng nghe cô tiên đoán chuyện Hạ Đường và Tống Hứa Nghiễn ngã, trong đầu Lục Cảnh Dương đột nhiên nảy ra một ý nghĩ vô cùng kỳ quái. Chẳng lẽ cô bị mắc hội chứng Truman?
Ý nghĩ này dần nảy mầm trong đầu Lục Cảnh Dương, dấy lên một ngọn sóng to lớn.
"Anh Cảnh Dương, anh sao vậy?"
Triệu Sứ cúi đầu ăn mì, lúc ngẩng đầu lên, cô thấy sắc mặt Lục Cảnh Dương đã trắng bệch như tờ giấy, ngay cả môi cũng trắng bệch, cơ thể dường như còn hơi run rẩy.
--------------------------------------------------