Nói xong, cô cũng không quan tâm mọi người có đồng ý hay không mà chạy đi gọi những người khác lên, dù sao cô cũng biết, cuối cùng bọn họ chắc chắn sẽ đồng ý.
Trong số những người có mặt, ngoài trừ bạn cùng phòng của Triệu Sứ và bạn cùng phòng của Thẩm Tịch Nguyệt là những người chỉ ăn dưa, thì những người khác đều "Có mưu đồ riêng", bọn họ đương nhiên sẽ đồng ý với đề xuất của Triệu Sứ, thậm chí ngay từ đầu đã mong có người chủ động đề xuất trò chơi này.
Triệu Sứ gọi hết những người còn lại lên, sau đó lại chạy về phòng chơi bài lấy một bộ bài tú lơ khơ.
Vừa quay người đã đụng phải Lục Cảnh Dương, bộ bài trên tay cô rơi hết xuống đất.
Lục Cảnh Dương phản ứng trước, anh ngồi xổm xuống nhặt. Nhặt xong, anh cầm bộ bài trên tay lật qua lật lại, không đưa cho Triệu Sứ cũng không rời đi.
"Sao vậy?" Triệu Sứ hỏi.
Lục Cảnh Dương không nói gì, chỉ nhướng mắt nhìn cô một cái: "Hôm nay em có nhiệm vụ gì?"
"Chút nữa anh sẽ biết." Triệu Sứ cảm thấy lúc này giải thích sẽ rất phiền phức.
"Em nói cho anh trước đi."
Trong giọng điệu của Lục Cảnh Dương mang theo một chút cố chấp, tựa như nếu không nghe được đáp án thì anh sẽ không để cô đi, Triệu Sứ bất đắc dĩ, đành phải nói đơn giản một câu: "Hỗ trợ thôi."
"Còn gì nữa?"
"Ừm... Chút nữa em rút trúng thử thách, sẽ hôn Tống Hứa Nghiễn một cái."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-150-a.html.]
"Em muốn hôn cậu ta?!" Giọng Lục Cảnh Dương lập tức cao lên.
Anh vẫn luôn cảm thấy hôm nay Triệu Sứ còn có chuyện khác, không ngờ lại là thật.
Triệu Sứ lập tức dùng tay che miệng anh ta, sợ che không được, cô lại đè thêm một tay nữa: "Anh nhỏ tiếng thôi!"
Mặc dù bị che miệng nhưng Lục Cảnh Dương vẫn cố chấp muốn nói. Anh nhìn chằm chằm Triệu Sứ, tủi thân lặp lại: "Em muốn hôn cậu ta?"
"Tất nhiên là không rồi! Em là nữ phụ, làm sao có thể hôn được nam chính, đây chỉ là một nhiệm vụ tự làm nhục mình như thường ngày mà thôi!" Triệu Sứ dứt khoát nói hết cho anh biết: "Em chỉ làm động tác giả vờ thôi, đến lúc đó anh ta chắc chắn sẽ đẩy em ra."
Hy vọng đến lúc đó Tống Hứa Nghiễn dùng ít sức một chút, lần trước anh ta đẩy cô một cái, khiến cho lưng cô ba ngày sau vẫn còn sưng đỏ.
Lục Cảnh Dương gỡ tay cô ra khỏi mặt mình, có chút lo lắng: "Thật sự sẽ diễn ra như vậy sao? Liệu có xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn không?"
"Sẽ không đâu, em làm việc, anh cứ yên tâm, chắc chắn mà!" Triệu Sứ tự tin nói.
"Anh rất yên tâm về em nhưng lại không yên tâm về cậu ta lắm..."
Giọng Lục Cảnh Dương càng nói càng nhỏ, đến cuối Triệu Sứ đã không còn nghe thấy nữa. Cô đang định hỏi lại thì Bạch Tri Ý đột nhiên xông vào, cô ta kéo Triệu Sứ đi về phía phòng sinh hoạt chung: "Cậu bảo đi lấy đồ mà sao chậm thế!"
Triệu Sứ quay lại phòng sinh hoạt chung, phát hiện mọi người đã ngồi thành một vòng trên sàn, chỗ trống ở giữa có rất nhiều chai rượu và cốc.
Triệu Sứ nhanh chóng liếc nhìn, thứ tự ngồi của các nhân vật chính cũng giống hệt như trong sách. Bên phải Hạ Đường là Thẩm Tịch Nguyệt, bên trái là Tống Hứa Nghiễn.
--------------------------------------------------