Làm sao cô có thể làm được như vậy? Trước đây thích đến mức cuồng nhiệt, bây giờ nói buông tay là buông tay. Như thể không có chút thời gian do dự nào, hoặc cũng có thể cô đã từng do dự, chỉ là anh ta không biết.
Tống Hứa Nghiễn nhìn Triệu Sứ bình tĩnh ngồi dưới gốc cây như vậy, anh ta đột nhiên nhớ lại đêm hôm đó, nước mắt và bóng lưng hoảng loạn của cô khi bỏ chạy khỏi hiện trường.
Tống Hứa Nghiễn đã từng suy nghĩ lại, có lẽ là do chính anh ta đã nhiều lần phủ nhận tình cảm của mình với cô ở nơi công cộng, khiến cho cô hoàn toàn thất vọng, hoặc cũng có thể là sự tổn thương kéo dài từ đầu đến cuối đã dần khiến cho trái tim cô nguội lạnh. Không thể phủ nhận rằng anh ta thực sự đã làm tổn thương cô rất sâu sắc.
"Triệu Sứ." Tống Hứa Nghiễn nghe thấy giọng nói có phần cứng nhắc của mình: "Em định về à? Anh đưa em về nhé?"
"Không cần đâu, Phương Bách Xuyên sẽ đến đón em, em đã nói với cậu ấy rồi." Sợ không đủ lịch sự, Triệu Sứ lại nói thêm: "Cảm ơn anh nhé."
Triệu Sứ cảm thấy Tống Hứa Nghiễn hôm nay có chút kỳ lạ, tóm lại là rất khác so với anh ta thường ngày. Không biết có phải vì bọn họ đã quá lâu không gặp nên mới có cảm giác như vậy hay không.
"Anh..."
Tống Hứa Nghiễn còn đang muốn nói gì đó thì đã nghe thấy tiếng còi xe từ phía sau vang lên.
Lục Cảnh Dương xuống xe, đi thẳng đến chỗ Triệu Sứ, anh một tay xách vali của Triệu Sứ lên rồi nhét vào cốp xe.
Triệu Sứ đứng bật dậy: "Không phải, không phải, em phải về với Phương Bách Xuyên, em đã nói với cậu ấy rồi."
"Anh cũng đã nói với cậu ấy rồi, bảo cậu ấy đi trước, anh đưa em về." Lục Cảnh Dương nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-194-a.html.]
"Hả? Sao anh lại bảo cậu ấy đi trước chứ? Phương Bách Xuyên có máy bay riêng, một tiếng là về đến nhà rồi. Nếu anh lái xe đưa em thì em phải ngồi xe hơn bốn tiếng." Triệu Sứ tỏ vẻ không muốn.
Lục Cảnh Dương có chút ghen tị: "Thích ngồi máy bay của cậu ta đến vậy sao?"
"Thích chứ! Anh không thích à? Ồ, quên mất anh chưa từng ngồi."
Lục Cảnh Dương: "..."
Cô đúng thật là có tài làm người ta tức chết!
Vì Phương Bách Xuyên đã về rồi, Triệu Sứ không còn cách nào khác, đành phải đi với Lục Cảnh Dương.
Còn về phần Hạ Đường, mấy ngày trước cô ấy đã nói với cô kỳ nghỉ hè này sẽ ở lại thành phố A cùng Thẩm Tịch Nguyệt để tổ chức một số hoạt động của hội sinh viên.
Lúc này Lục Cảnh Dương tựa như mới phát hiện ra Tống Hứa Nghiễn, có chút ngạc nhiên nói: "A Nghiễn, sao cậu lại ở đây? Cậu lái xe đến à? Vậy thì tôi không chở cậu nữa."
Tâm trạng Tống Hứa Nghiễn trở nên vô cùng nặng nề, anh ta có thể nhận ra sự thay đổi trong mối quan hệ giữa Triệu Sứ và Lục Cảnh Dương, dường như hai người họ đã thân thiết hơn trước. Anh ta để ý đến sự thay đổi trong mối quan hệ này nhưng lại không có lý do và tư cách để để ý.
Cuối cùng chỉ có thể nói với Triệu Sứ: "Ngày kia là sinh nhật anh, em đến nhé?"
Tiệc sinh nhật của Tống Hứa Nghiễn là một phân cảnh nổi tiếng trong sách, theo cốt truyện thì Triệu Sứ hẳn là sẽ đến. Nhưng bây giờ cô không đi theo cốt truyện nữa, vậy thì đi làm gì?
--------------------------------------------------