Triệu Sứ vừa kinh ngạc vừa bất lực nhìn anh ta: "Hạ Diêu! Anh đừng có mà phát điên, uống say rồi thì về ngủ đi!"
Hạ Diêu vẫn nằm lì trên sàn: "Chờ một lát đi, bây giờ đầu óc có chút choáng váng, không đi được."
"Tôi đi tìm người đến."
"Đừng..."
Hạ Diêu muốn nói cô đừng đi tìm, mất mặt trước mặt cô cũng đành, nếu để người thứ hai biết anh ta uống say thành cái dạng này, không biết sẽ nghĩ thế nào về anh ta.
Nhưng anh ta mới nói được một chữ, Triệu Sứ đã nhanh chóng chạy đi tìm người đến.
Lục Cảnh Dương đi vào, thấy Hạ Diêu nằm trên đất, liền đi tới kéo một cánh tay anh ta lên, định lôi ra ngoài.
Triệu Sứ nhìn động tác như kéo vật c.h.ế.t của anh, vội ngăn cản: "Anh kéo như vậy thì e là cánh tay anh ta sẽ trật khớp mất?"
Hạ Diêu cũng bị Lục Cảnh Dương làm cho tỉnh táo hơn nhiều: "Lục Cảnh Dương, tâm trạng anh không tốt à? Hay là anh ghen tị vì tôi chơi bóng rổ giỏi, muốn làm hỏng cánh tay tôi?"
Lục Cảnh Dương lạnh lùng liếc anh ta một cái, lại đỡ cánh tay anh ta lên vai mình.
Anh cứ im lặng như vậy mà dìu Hạ Diêu về, trong suốt quá trình không nói một lời. Hạ Diêu có thể chắc chắn rằng giờ phút này tâm trạng anh thực sự không tốt.
Mặc dù Hạ Diêu đã uống say nhưng anh ta vẫn tỉnh táo nhận ra rằng Lục Cảnh Dương này tuy bình thường trông có vẻ ôn hòa dễ gần nhưng khi tâm trạng không tốt thì tuyệt đối không được trêu chọc, bởi vì một khi anh nổi giận, không có ai là không sợ hãi. Anh ta vẫn luôn nhớ đến người anh em của mình lần trước đã chọc giận Lục Cảnh Dương trên sân bóng rổ, kết quả là bị đập đến gãy răng phun máu.
Lục Cảnh Dương dìu Hạ Diêu về phòng, trở lại phòng khách dọn đống chai rượu rỗng.
Triệu Sứ đi theo sau, cô cầm cây lau nhà thông minh đến, định lau sạch sàn nhà nhưng cô lại phát hiện mình không biết dùng. Vì vậy, cuối cùng việc lau nhà cũng là do Lục Cảnh Dương làm.
Anh làm xong những việc này, không nói một lời đi về phòng của mình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-168-a.html.]
Lúc sắp đến phòng, Lục Cảnh Dương cảm thấy áo của mình bị một thứ gì đó níu lại. Anh quay đầu nhìn, chỉ thấy Triệu Sứ đang kéo vạt áo của mình.
Cô ngẩng mặt lên, nhỏ giọng nói: "Anh sao vậy? Có phải em đã làm gì chọc anh tức giận rồi không m"
Giọng nói mềm mại truyền đến tai anh, khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị của Lục Cảnh Dương có chút dịu đi: "Không, anh không tức giận."
"Không tức giận? Vậy tại sao vừa nãy anh lại không nói gì?" Triệu Sứ không tin, nhưng cô lại không biết mình đã đắc tội với anh ở khâu nào.
"Không muốn nói."
"Chỉ vậy thôi?"
"Ừm."
"Anh đừng lừa em." Triệu Sứ nghiêm túc nói: "Chúng ta là chiến hữu trong một chiến hào, nếu anh có bất kỳ điều gì không hài lòng thì cứ nói thẳng với em, đừng âm thầm giận dỗi như vậy"
Đôi môi mỏng của Lục Cảnh Dương mím thành một đường.
Ai là chiến hữu với em? Tôi không muốn làm chiến hữu c.h.ế.t tiệt gì cả!
"Những ngày này em còn có nhiệm vụ gì không?" Lục Cảnh Dương hỏi.
"Hình như không còn nữa, nhưng em cũng không chắc chắn, phải đợi em về xem lại đã."
"Đừng về nữa, cứ xem ở đây đi."
Triệu Sứ "A?" một tiếng, một giây sau đã bị Lục Cảnh Dương kéo vào phòng.
Triệu Sứ ngồi trên giường, dưới ánh nhìn của Lục Cảnh Dương, cô đưa tay lên sờ cổ mình. Sau khi bảng điều khiển bật ra, cô mở cuốn sách điện tử của thế giới tiểu thuyết này, sau đó lật đến phần khu nghỉ dưỡng.
--------------------------------------------------