Chỉ có điều bên trái Tống Hứa Nghiễn đáng lẽ phải là cô nhưng bây giờ Hạ Thanh Thanh lại đang ngồi ở đó.
"Thanh Thanh, tôi muốn ngồi ở đây, cô ngồi dịch sang bên cạnh một chút có được không?"
Triệu Sứ vốn mặt dày, cô dứt khoát đi thẳng qua đó bảo cô ta ngồi dịch sang bên cạnh. Hạ Thanh Thanh đương nhiên không vui, cô ta cũng để ý đến vị trí này, nhưng nghĩ đến ngoài mặt vẫn phải duy trì hình tượng lương thiện độ lượng, đành phải dịch sang bên cạnh một chút.
Kết quả là sau khi cô ta dịch sang, Lục Cảnh Dương lại đến, một lần nữa bảo cô ta dịch sang một chỗ, Hạ Thanh Thanh dứt khoát ngồi sang đối diện.
Phương Bách Xuyên là người cuối cùng đến, cậu ta đến nhà hàng lấy vài đĩa hoa quả, lúc này vừa bước vào đã thấy hai bên Hạ Đường đều có người ngồi, lập tức muốn đập vỡ đĩa hoa quả.
Hạ Diêu thấy mọi người đều đã đến đông đủ, bắt đầu chia bài: "Luật chơi rất đơn giản, ai rút được quân bài nhỏ nhất sẽ phải chịu phạt, người rút được quân bài lớn nhất có thể quyết định đối phương chơi thử thách hay nói thật."
Đường Mai lật bài của mình ra xem, hỏi: "Mọi người có giới hạn gì không?"
Hạ Diêu cười nhẹ: "Tôi thấy trò chơi này nên thoải mái một chút, nếu không thì sẽ không vui."
Bạch Tri Ý và mấy bạn nam khác cũng gật đầu đồng ý.
Triệu Sứ lập tức phản đối: "Những thứ khác tôi không quan tâm, trước tiên không được vi phạm pháp luật nhà nước, cấm cờ b.ạ.c ma túy!"
Trong đầu Hạ Diêu toàn là ý nghĩ đen tối, cô sợ anh ta sẽ đưa bọn họ vào tù.
Lần chia bài đầu tiên, Triệu Sứ đã rút được quân bài lớn nhất, quân bài nhỏ nhất thuộc về Thẩm Tịch Nguyệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-151-a.html.]
Triệu Sứ lập tức thực hiện nhiệm vụ hỗ trợ nam phụ đầu tiên trong tối nay: "Tôi chọn nói thật! Xin hỏi anh Thẩm, cô gái anh thích hiện tại có ở trong phòng này không?"
Câu hỏi của Triệu Sứ vừa dứt, cả phòng im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi. Mười ba đôi mắt nhìn chằm chằm vào Thẩm Tịch Nguyệt, chờ đợi câu trả lời của anh ta.
Thẩm Tịch Nguyệt có chút ngượng ngùng cười, thẳng thắn thừa nhận: "Có, cô ấy đang ở đây."
Mọi người trong phòng nghe vậy liền bắt đầu ồn ào, còn có người truy hỏi xem đó là ai.
Thẩm Tịch Nguyệt: “Đợi đến câu hỏi tiếp theo tôi sẽ trả lời.”
Bạn cùng phòng của anh ta lập tức thúc giục: "Chia bài nhanh lên, rút tiếp đi!"
Nhưng lần tiếp theo đã đổi người, người rút được quân bài lớn nhất là Phương Bách Xuyên, quân bài nhỏ nhất là Tống Hứa Nghiễn.
Đây là một cơ hội rất tốt để trả thù tình địch, đáng tiếc Phương Bách Xuyên không biết cách sử dụng quân bài này, còn ngốc nghếch chọn nói thật, hỏi Tống Hứa Nghiễn: "Cô gái anh thích tên là gì?"
Cậu ta hỏi xong còn cảm thấy mình thật thông minh, chỉ một câu hỏi là có thể biết ngay cô gái đó là ai, nhanh hơn Triệu Sứ một bước.
Triệu Sứ thầm nghĩ: Chờ lát nữa Tống Hứa Nghiễn nói ra đáp án thì cậu chỉ còn nước khóc!
Mọi người đều chờ mong nghe đáp án của Tống Hứa Nghiễn, chỉ có Triệu Sứ là bình tĩnh nhất, bởi vì cô đã biết trước đáp án rồi.
Cô yên tĩnh ngồi đó ăn dưa hấu, một miếng rồi lại một miếng, cuối cùng ăn đến phát ngán.
--------------------------------------------------