Lần đầu tiên Tống Hứa Nghiễn dùng ánh mắt khiêu khích nhìn anh: "Lục Cảnh Dương, tôi không quan tâm cậu thích cô ấy từ khi nào, nhưng tôi chắc chắn mình xuất hiện trong thứ tự tình cảm của cô ấy trước."
Lục Cảnh Dương lặng lẽ nhìn anh ta, một lúc lâu sau, trong ánh mắt lóe lên sự sắc bén: "Nếu thật sự tính theo thứ tự trước sau thì không đến lượt cậu đâu."
Dạo gần đây Triệu Sứ rất phiền, vì luôn có hai người đi học, ăn cơm cùng cô, cô cảm thấy ngoài ngủ ra thì mình không còn thời gian riêng tư nào nữa.
Cuối cùng cũng đến cuối tuần, cô xin nghỉ hai ngày dạy học cho Thẩm Thừa Nhụy, định tự mình thanh tịnh một chút.
Thẩm Thừa Nhụy không vui, cãi nhau với cô qua video.
"Một tuần chỉ dạy có hai ngày, một ngày chỉ có hai tiếng, chị phiền cái gì? Kiếm tiền mà chị còn không vui à?"
Triệu Sứ thừa nhận: "Kiếm tiền thì vui thật, nhưng bị người ta nhìn chằm chằm thì không vui."
"Chúng ta đang gọi video mà, tôi không nhìn chị thì nhìn ai? Hay là chị đeo khẩu trang, hoặc chỉ quay tay, không quay mặt, như vậy được chưa?"
"Không phải nói cậu!"
"Vậy nói ai?"
"Không muốn nói, cậu đừng quan tâm, nghỉ hai ngày đi."
Triệu Sứ nói xong liền cúp máy, sau đó thành thạo bật chế độ máy bay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-219-b.html.]
Chiều thứ bảy, Triệu Sứ rảnh rỗi không có việc gì làm, liền dựng giá vẽ ở ban công ký túc xá. Cô đang đối diện với cảnh vật bên ngoài để vẽ tranh sơn dầu phong cảnh, khi vẽ đến bầu trời, đột nhiên phát hiện một đám mây có hình dạng hơi kỳ lạ, giống như bị thứ gì đó cắt ngang, chẻ đôi ra làm hai.
Cô nhìn kỹ lại, phát hiện không chỉ có đám mây, mà cả bầu trời đều bị cắt làm đôi, vì màu sắc phân tầng quá nhạt nên lúc đầu cô không để ý.
Triệu Sứ hiểu rằng, đó là điềm báo thế giới tiểu thuyết sắp sụp đổ. Bởi vì câu chuyện đang không ngừng lệch khỏi cốt truyện chính, thế giới này cũng sẽ không thể chống đỡ được lâu nữa.
Khi Triệu Sứ đang ngẩn người nhìn bầu trời, Bạch Tri Ý đã trở về. Cô ấy vừa đánh mạt chược ở phòng chơi bài bên ngoài về, ngạc nhiên khi phát hiện Triệu Sứ vẫn đang ở trong ký túc xá.
"Hôm nay cậu không đi dạy à?" Bạch Tri Ý tiến lên hỏi cô.
"Không, muốn nghỉ hai ngày." Triệu Sứ nói.
"Sao thế? Dạy đứa trẻ đầu hồng kia mệt quá à?"
"Không phải, là vì nhìn hai khuôn mặt kia quá mệt mỏi."
Gần đây khi Triệu Sứ đến chỗ Lục Cảnh Dương để dạy học, Lục Cảnh Dương luôn nhìn chằm chằm vào cô, nhìn chằm chằm suốt hai tiếng đồng hồ. Mỗi lần Triệu Sứ ngẩng đầu lên đều có thể nhìn thấy ánh mắt nồng nhiệt trực tiếp của anh, Triệu Sứ thực sự chịu không nổi, liền đổi sang chỗ Phương Bách Xuyên.
Kết quả vừa mới đổi chỗ, Lục Cảnh Dương đã mò đến, còn bắt Phương Bách Xuyên cài mật khẩu vân tay cho anh. Sau đó Tống Hứa Nghiễn cũng đến, hai người mắt to trừng mắt nhỏ ngồi trước mặt cô, Triệu Sứ nhìn hai người họ, hoàn toàn không có tâm trạng để dạy học.
Bạch Tri Ý nghe lý do này, không khỏi thở dài: "Thật sự là người cần thì không có, người không cần thì có thừa."
Triệu Sứ liếc cô ấy: "Phúc khí này cho cậu, cậu có muốn không?"
--------------------------------------------------