Nhìn mái tóc dài đen mượt rủ xuống đầu gối mình, Lục Cảnh Dương vô thức vuốt ve một lọn tóc mềm mại trong tay.
Anh nhớ lại rất nhiều chuyện trước đây, ánh mắt dần xa xăm. Đến khi cảm nhận được người trong lòng vô thức rụt người lại, dòng suy nghĩ của anh mới bị kéo về.
Anh cởi áo khoác của mình đắp lên người Triệu Sứ, ngón tay vô tình lướt qua gò má cô, không nhịn được mà dừng lại ở đó.
Đầu ngón tay anh vuốt ve đôi mày dài, đôi mắt hạnh, chiếc mũi dọc dừa, cuối cùng là đôi môi mềm mại của cô. Anh sợ mình mất kiểm soát, chỉ dám dùng đầu ngón tay khẽ chạm vào. Nhưng chỉ một cái chạm nhẹ nhàng đó cũng khiến dục vọng trong người anh trỗi dậy.
Anh liên tục tự nhủ với bản thân, đợi thêm một chút nữa, kiên nhẫn thêm một chút nữa, lần này không thể dọa cô chạy mất nữa.
Tựa như cuối cùng cũng hạ quyết tâm, Lục Cảnh Dương chậm rãi vén mái tóc dài trên cổ Triệu Sứ ra, đặt tay lên đó, cảm nhận được nhịp đập của động mạch trên cổ cô tựa như mang theo sức sống vô hạn. Nhiệt độ của lòng bàn tay anh ngày càng cao, sưởi ấm làn da mịn màng của Triệu Sứ.
Triệu Sứ đang ngủ mơ màng, cảm thấy có một thứ gì đó mềm mại dán vào cổ mình. Cô không khỏi giơ tay gỡ xuống, nắm chặt trong tay...
Triệu Sứ ngủ một giấc dậy, phát hiện mình đang nằm trong lòng Lục Cảnh Dương, còn nắm c.h.ặ.t t.a.y anh, cô đỏ mặt, xấu hổ nói: "Xin lỗi nhé, em không cố ý chiếm tiện nghi của anh đâu, đáng lý ra anh nên gọi em dậy."
Lục Cảnh Dương thành thật nói: "Không sao, chưa chắc ai chiếm tiện nghi của ai đâu."
Triệu Sứ cười trừ, chỉ nghĩ anh đang nói đùa.
Lúc Triệu Sứ về đến nhà thì đã là hơn 5 giờ chiều. Cô ăn cơm, tắm rửa xong, nằm thư thái trên giường, vừa mở điện thoại ra định nhắn tin báo bình an cho Hạ Đường thì nhận được điện thoại của Tống Hứa Nghiễn.
Vì đã có kinh nghiệm từ mấy lần trước, sau khi nhấn nút nghe, Triệu Sứ cố ý cầm điện thoại cách ra xa tai một chút.
Quả nhiên vừa nhận cuộc gọi cô đã nghe thấy tiếng hét giận dữ của Tống Hứa Nghiễn truyền đến từ đầu dây bên kia: "Triệu Sứ! Ai cho em đi vậy?! Thậm chí còn không nói một tiếng, thích bỏ đi không báo trước đúng không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-170-a.html.]
"Không phải, em đã nói với chị em rồi." Còn cả ba người bạn cùng phòng của cô nữa.
"Em nói với tôi chưa?"
"Không..."
"Về làm gì?"
"Làm bài tập nghỉ đông, còn phải quay một bộ phim, khá tốn thời gian."
"Ba người bạn cùng phòng của em không phải làm bài tập sao?"
"Cũng phải làm."
"Vậy sao bọn họ vẫn ở đây?"
"Bọn họ thông minh, em thì ngốc, chim ngốc phải bay trước."
"..."
Sau một hồi im lặng, tâm trạng của Tống Hứa Nghiễn cuối cùng cũng dịu lại. Khi mở miệng lần nữa, giọng anh ta đã bình tĩnh hơn nhiều: "Lần sau có gì cũng phải nói với tôi một tiếng, tôi không thích người bỏ đi không báo trước."
Triệu Sứ đáp: "Vâng."
Đêm giao thừa, Hạ Đường trở về. Triệu Sứ không ngờ cô ấy sẽ ở khu nghỉ dưỡng lâu như vậy, hơn nữa sau khi trở về còn ôm chặt điện thoại, quả thực khiến người ta cảm thấy khó hiểu.
--------------------------------------------------