Tống Hứa Nghiễn bấm vào album ảnh, định xóa đoạn video đó đi. Nam sinh kia vội vàng ngăn cản: "Đừng xóa đừng xóa, trong video này có bằng chứng có thể giúp anh thanh minh."
Tống Hứa Nghiễn dừng động tác, lạnh mặt nhìn cậu ta, ánh mắt u ám.
Nam sinh lấy lại điện thoại, kéo đoạn video đến đầu: "Anh xem, tôi đều quay lại được rồi, là cô gái đó muốn hôn anh nên anh mới đẩy cô ta ra. Chuyện này không phải lỗi của anh, tôi có thể làm chứng cho anh!"
Mọi người đều rất nhạy bén đối với chuyện bát quái, thư viện nhất thời im phăng phắc. Mỗi người đều dựng tai lên, chờ đợi phản ứng tiếp theo của Tống Hứa Nghiễn.
Tống Hứa Nghiễn chỉ giật lấy điện thoại của nam sinh đó bấm vài cái, sau đó trả lại cho cậu ta. Trong suốt quá trình không nói một lời, biểu cảm vô cùng lạnh lùng.
Sau đó tiếp tục quay lại nhặt sách, Hạ Đường đi theo sau, hỏi anh ta: "Xóa rồi à?"
"Xóa rồi." Tống Hứa Nghiễn mặt không biểu cảm nói.
Hạ Đường nghe vậy thì trầm ngâm vài giây, sau đó nói: "Xin lỗi, vừa nãy thái độ của tôi không tốt. Trưa nay nếu cậu rảnh, tôi mời cậu ăn cơm."
Hiếm khi Hạ Đường đối xử với mình dịu dàng và ngoan ngoãn như vậy, Tống Hứa Nghiễn đương nhiên đồng ý lời mời.
Đến trưa, bọn họ cùng nhau ăn cơm ở nhà ăn của trường, chỉ có hai người họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-79-a.html.]
Không gọi Thẩm Tịch Nguyệt, vì Hạ Đường có vài lời muốn nói riêng với Tống Hứa Nghiễn.
Lúc đầu Tống Hứa Nghiễn không cảm thấy gì, thế nhưng sau khi ăn được một nửa, anh ta mới nhận ra từ nãy đến giờ Hạ Đường vẫn không nói lời nào, im lặng đến có chút khác thường.
"Cậu có chuyện muốn nói với tôi à?" Tống Hứa Nghiễn trực tiếp hỏi.
"Ừm..." Hạ Đường do dự: "Lần đầu tiên tôi nói những lời này với cậu, hy vọng cậu có thể nghe vào. Tiểu Sứ rất thích cậu, đôi khi làm việc không có chừng mực, tôi mong cậu hãy bao dung em ấy nhiều hơn, đừng làm tổn thương em ấy."
"Tôi làm tổn thương cô ấy khi nào?" Tống Hứa Nghiễn nói xong thì dừng lại: "Hôm nay là ngoài ý muốn."
Lúc anh ta đẩy Triệu Sứ hoàn toàn là phản ứng theo bản năng, đến khi đẩy xong mới kịp nhận thức được mình đã làm gì.
Hạ Đường không đồng tình: "Lời nói cũng có thể làm tổn thương một người. Tôi nghĩ cậu nên biết về quá khứ của Tiểu Sứ, em ấy từ nhỏ đã phải chịu tổn thương rất lớn, sau đó được đưa đến nhà tôi, bố mẹ tôi vẫn luôn cưng chiều em ấy, bình thường còn không nỡ nặng lời với em ấy. Nhưng từ khi thích cậu, em ấy đã phải chịu bao nhiêu lời mỉa mai châm chọc, cộng thêm những lời đồn đại trong trường, cậu thật sự cho rằng em ấy không hề bị tổn thương sao?"
"Liên quan gì đến tôi." Tống Hứa Nghiễn vẻ mặt chán nản: "Tôi bị cô ấy đeo bám như thế cũng rất phiền."
"Tôi biết. Cho nên, tôi muốn nhờ cậu giúp một việc."
Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Hạ Đường, Tống Hứa Nghiễn không hiểu sao lại có chút bất an. Anh ta vô thức nắm chặt tay: "Việc gì?"
"Sau này xin cậu hãy cố gắng tránh xuất hiện trước mặt Tiểu Sứ. Nếu vô tình gặp nhau trên đường, xin cậu hãy đi đường vòng, nếu em ấy chủ động tìm cậu, cậu hãy rời khỏi đó, hoặc coi cô ấy như người vô hình, đừng nói chuyện với em ấy."
--------------------------------------------------