Triệu Sứ mặc dù chưa từng yêu đương nhưng dựa vào kinh nghiệm của rất nhiều đồng nghiệp xung quanh cô thì yêu xa chắc chắn sẽ bào mòn thậm chí hủy hoại một mối tình, huống hồ Lục Cảnh Dương hiện tại còn đang trong "Thời gian thụ án", ngay cả cuộc gọi video cũng không thực hiện được, đợi đến khi cô thoát khỏi thế giới này thì chẳng phải hai người sẽ hoàn toàn mất liên lạc sao?
Triệu Sứ không có hứng thú với tình yêu xa, càng không hứng thú với tình yêu ngắn hạn. Đã có thể dự đoán được kết quả của mối quan hệ này rồi thì tại sao còn phải bắt đầu? Chẳng phải chỉ tổ lãng phí thời gian và tình cảm thôi sao?
Triệu Sứ tự cho rằng mình đã nắm bắt được bản chất của sự việc, phải từ gốc rễ ngăn chặn hiện tượng này xảy ra.
*
Hôm sau đi học, Triệu Sứ đột nhiên nhìn thấy Tống Hứa Nghiễn xuất hiện trước cửa lớp học của mình. Từ sau hôm ở sân bóng rổ, cô đã liên tiếp nhiều ngày không gặp anh ta, lần này đột nhiên đụng mặt, cô nhớ lại chuyện hôm đó, bắt đầu thấy ngượng chín cả mặt.
Triệu Sứ muốn giả vờ không nhìn thấy nhưng Tống Hứa Nghiễn vẫn phát hiện ra cô ngay, đi thẳng đến trước mặt, chặn đường cô lại.
Triệu Sứ đi sang bên cạnh, anh ta cũng dịch chuyển theo hướng đó, chặn đường không cho cô đi.
Triệu Sứ không còn cách nào khác, chỉ có thể ngẩng đầu lên nhìn anh ta một cách sợ sệt: "Tống Hứa Nghiễn, lâu rồi không gặp, anh cũng đến học à?"
"Triệu Sứ, chúng ta nói chuyện một chút."
"Em, em phải đi học rồi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-216-b.html.]
"Được thôi, vậy nói chuyện ngay bây giờ." Tống Hứa Nghiễn lấy một lá thư từ trong túi áo ra, nói: "Em có thể đọc to lên, trước mặt mọi người."
Triệu Sứ tim đập thình thịch nhận lấy lá thư, cô có linh cảm rằng nội dung trong thư sẽ khiến cô sợ hãi, kết quả khi mở lá thư ra xem, Triệu Sứ chỉ cảm thấy hơi bất ngờ.
Đó là một lá thư xin lỗi do chính tay anh ta viết, bên trong liệt kê những ‘tội lỗi’ trước đây của mình, đồng thời còn thành khẩn phản tỉnh.
Triệu Sứ thực sự không ngờ, một thiếu gia kiêu ngạo tự phụ như anh ta lại có một ngày tự phản tỉnh bản thân. Triệu Sứ nhìn lá thư một cái, rồi ngẩng đầu nhìn Tống Hứa Nghiễn, phát hiện anh ta có vẻ không phải là đang trêu chọc mình. Lá thư là thật, hành động muốn xin lỗi của anh ta cũng là thật.
Nhưng mặc dù vậy, Triệu Sứ không muốn giống như trước đây, làm anh ta mất mặt trước mặt mọi người. Cô đặt lá thư xuống, nhỏ giọng nói: "Thôi đừng đọc nữa."
Cô cảm thấy việc này khá là mất mặt.
"Em không muốn đọc, vậy anh đọc giúp em."
Tống Hứa Nghiễn cầm lấy lá thư, đi lên bục giảng của lớp học, nói với giáo viên đang dạy: "Thưa thầy, em xin năm phút được không ạ?"
Lúc đó chỉ còn cách giờ học năm phút nữa, phần lớn học sinh trong lớp đều đã đến, lúc này thấy Tống Hứa Nghiễn lên bục giảng, dự cảm được có chuyện hay sắp diễn ra, đều trở nên phấn khích.
Triệu Sứ nhìn thấy hành động của anh ta, sợ đến toát mồ hôi hột, vội vàng chạy lên kéo anh ta: "Đừng đọc đừng đọc! Đừng đọc! Thư xin lỗi em nhận rồi, em tha thứ cho anh rồi! Anh đừng đọc!"
--------------------------------------------------