Phương Bách Xuyên vẫn không nói gì.
Triệu Sứ thấy sắc mặt cậu ta tái nhợt, cô đưa tay sờ trán, lại sờ tay cậu ta, sau đó vào phòng kéo chăn trên giường ra đắp cho cậu ta.
Phương Bách Xuyên đột nhiên hỏi cô: "Tiểu Sứ, cậu có thấy tôi rất nhát gan không?"
"Cậu là vì có lí do riêng mà, bình thường thôi."
"Nhưng Thẩm Tịch Nguyệt lại can đảm hơn tôi."
"Chỉ can đảm thôi thì cũng vô dụng, cuối cùng vẫn phải xem chị tôi có thích anh ta hay không."
Việc theo đuổi nữ chính không phải cứ tiến thẳng là được, mà còn cần phải có thẻ nhân vật nam chính.
"Hơn nữa..." Triệu Sứ dừng lại một chút, tiếp tục an ủi cậu ta: "Có lẽ ngoài cậu ra thì vẫn còn có rất nhiều người thích chị tôi, chỉ là họ cũng không dám đứng ra tỏ tình mà thôi. Yêu thầm đều là như vậy, có rất nhiều người đều không dám nói ra."
Phương Bách Xuyên cụp mắt, im lặng một lúc mới nói: "Ừ, cậu nói đúng."
Triệu Sứ tưởng Phương Bách Xuyên đã nghe lọt tai, nào ngờ cậu lại chuyển hướng nói: "Vì vậy, tấm lòng của Thẩm Tịch Nguyệt so với những người như chúng tôi chân thành hơn, nồng nhiệt hơn, cũng khác biệt hơn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-156-a.html.]
Triệu Sứ nói một tràng dài như vậy, không ngờ cậu ta lại đưa ra kết luận này, cô cũng không biết phải nói gì nữa.
Phương Bách Xuyên tự nói: "Thực ra tôi rất ngưỡng mộ Thẩm Tịch Nguyệt, cũng có chút buồn vì mình không trưởng thành được như anh ta."
Lúc nói ra lời này, trong giọng nói của cậu ta mang theo một nỗi buồn khó tả.
Phương Bách Xuyên từ nhỏ đã được giáo dục theo kiểu áp chế, cậu sợ thất bại, sợ cảm giác bị cha mẹ lạnh nhạt. Khi gặp một việc gì đó, nếu không chắc chắn mười phần thì cậu sẽ không làm. Quan điểm về tình yêu cũng vậy, nếu không chắc chắn đối phương cũng thích mình, cậu sẽ không dễ dàng mở lời.
Tối nay, khi nghe Thẩm Tịch Nguyệt bày tỏ tình cảm với Hạ Đường, đầu tiên cậu chỉ cảm thấy không cam lòng, đợi khi cảm xúc dần tan biến, cậu lại bắt đầu ngưỡng mộ Thẩm Tịch Nguyệt. Ngưỡng mộ anh ta có thể thoải mái, hào phóng thể hiện tình cảm của mình như vậy. Cho dù kết quả không như ý muốn, anh ta cũng có thể thoải mái nói một câu: "Tôi đã cố gắng rồi, không hối tiếc."
Phương Bách Xuyên rất thất vọng về bản thân, cậu chìm đắm trong cảm xúc này, ý chí cũng hoàn toàn suy sụp.
Bỗng nhiên, có hai bàn tay áp lên mặt Phương Bách Xuyên, ngón tay ấn vào khóe miệng cậu, kéo lên.
Phương Bách Xuyên hơi ngước mắt lên, bỗng thấy khuôn mặt Triệu Sứ đang áp sát lại gần mình.
“Cậu quá bi quan rồi! Phương Bách Xuyên! Thẩm Tịch Nguyệt mới chỉ tỏ tình thôi, chị tôi còn chưa đồng ý mà!”
"Hơn nữa, mỗi người lớn lên trong một môi trường khác nhau nên hình thành tính cách khác nhau, cách nhìn nhận sự việc cũng khác nhau. Cậu coi trọng kết quả, anh ta coi trọng quá trình, thực ra trong chuyện này không có đúng sai. Cậu dựa vào hành vi của người khác để trừng phạt bản thân, khiến bản thân không vui làm gì?"
"Lòng can đảm vốn không phải bẩm sinh mà có, nếu cậu cũng muốn giống như anh ta vậy thì hãy bắt đầu từ bây giờ, từ từ tích lũy. Thanh niên à, cậu còn rất nhiều thời gian để tiến gần hơn đến hình mẫu mà cậu muốn trở thành! Đừng nản lòng!"
--------------------------------------------------