"Á? Vậy... vậy..." Phương Bách Xuyên vô cùng chấn động, có rất nhiều câu hỏi muốn hỏi Triệu Sứ nhưng hiện tại đang ở trước mặt Lục Cảnh Dương, cậu ta không tiện nói gì, cứ ‘vậy’ mãi, cuối cùng mới nói: "Vậy hai người về sớm nhé."
Như Triệu Sứ dự đoán, Lục Cảnh Dương đưa cô đến rạp chiếu phim xem phim, khác với bình thường là chọn phòng chiếu dành cho các cặp đôi, ghế ngồi là ghế sofa đôi, anh còn đi mua một cốc trà sữa đôi.
Cái gọi là trà sữa đôi, chính là một cốc trà sữa cắm hai ống hút buộc thành hình trái tim. Triệu Sứ chỉ cảm thấy hoa hòe hoa sói, một người uống một cốc không ngon hơn sao?
Thời gian tiếp theo, Lục Cảnh Dương căn bản không xem phim, lúc thì sờ ngón tay cô, xem thật kỹ từng ngón một, lúc thì nhìn chằm chằm vào mặt cô.
Triệu Sứ nghi ngờ rằng sau khi xem xong bộ phim này, anh có thể không biết cốt truyện của phim nhưng trên mặt cô có bao nhiêu lỗ chân lông, trên ngón tay có bao nhiêu nếp nhăn anh đều biết.
Sau khi xem phim xong, Lục Cảnh Dương đưa cô đi ăn cơm.
Triệu Sứ thầm nghĩ, quả nhiên là quy trình theo khuôn mẫu.
Lục Cảnh Dương và Triệu Sứ suy nghĩ khác nhau, anh có vẻ rất thích thú với quy trình theo khuôn mẫu này.
Anh nói với Triệu Sứ: "Người khác đều yêu đương như vậy, chúng ta yêu đương như vậy chắc cũng không sai."
Lúc đó Triệu Sứ không hiểu, yêu đương thì có thể sai ở đâu chứ? Sai thường là do con người, không liên quan đến quy trình.
Sau này khi cô trở về sân nhà đã từng sống hồi nhỏ, nhìn thấy cây hoa chuông vàng đã chứng kiến toàn bộ quá trình cô trưởng thành, cuối cùng cô cũng hiểu được nguồn gốc tình yêu mãnh liệt của Lục Cảnh Dương, cũng như sự cố chấp của anh đối với quy trình yêu đương.
Khi Triệu Sứ và Lục Cảnh Dương trở về cũng không quá muộn, Phương Bách Xuyên đang ngồi trong căn hộ của Lục Cảnh Dương, vừa nghe thấy tiếng động liền đi ra mở cửa, dọa hai người giật cả mình, còn tưởng rằng nhà bị trộm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-239-b.html.]
Phương Bách Xuyên trừng mắt nhìn Triệu Sứ, nghiêm mặt nói: "Cậu mới năm hai mà đã sống chung với con trai rồi sao?"
Triệu Sứ phản bác: "Không tính là sống chung chứ, chúng tôi mỗi người một phòng, tính là... bạn cùng nhà thôi?"
"Không được, hai người đóng cửa lại, ai biết được hai người có ở chung một phòng hay không. Lỡ như nửa đêm Lục Cảnh Dương nổi m.á.u dê, với đôi tay đôi chân yếu ớt kia của cậu thì chắc chắn không đánh lại anh ta được đâu. Cậu không thể ở đây được, cậu đi với tôi."
Những lời này của cậu ta khiến Triệu Sứ không nói nên lời.
Phương Bách Xuyên không nói hai lời, vừa dứt câu liền đứng lên muốn đưa cô đi.
Tất nhiên Lục Cảnh Dương không chịu: "Cậu không tin tưởng tôi, tôi đương nhiên cũng không tin tưởng cậu!"
Phương Bách Xuyên nhượng bộ một bước: "Được thôi, vậy hôm nay tôi cũng ở đây."
Cuối cùng đêm đó ba người bọn họ ở cùng nhau, mỗi người một phòng.
Khoảng hơn 10 giờ, Triệu Sứ nhận được tin nhắn của Phương Bách Xuyên, nói muốn tìm cô nói chuyện.
Triệu Sứ cũng đoán được Phương Bách Xuyên muốn đưa cô đi không phải thực sự vì lo Lục Cảnh Dương sẽ giở trò lưu manh háo sắc, mà là cậu ta có lời muốn hỏi cô nhưng không tìm được cơ hội thích hợp.
Triệu Sứ trả lời tin nhắn, bảo cậu ta cứ đến thẳng, cửa không khóa.
Phương Bách Xuyên rón rén như trộm, lẻn vào phòng Triệu Sứ.
--------------------------------------------------