"Anh muốn gì?" Triệu Sứ mệt mỏi nói: "Em còn có thể cho anh cái gì nữa?"
Tốn nhiều tâm tư bày ra một ván cờ lớn như vậy, không thể chỉ để yêu đương với cô chứ? Trên người cô chắc chắn có lợi ích mà anh muốn.
Là gì đây? Tiền ư? Cô không có tiền, bây giờ cô nghèo lắm. Hay là, thân phận ký chủ của cô?
Thân phận ký chủ đối với NPC mà nói quả thực rất hấp dẫn, bởi vì họ được tự do, có thể đi lại giữa các thế giới khác nhau, mà ký ức của họ cũng sẽ không bị gián đoạn, điều này tương đương với sự bất tử. Còn NPC chỉ có thể sống hết cuộc đời này theo cốt truyện trong sách, khi sách kết thúc, họ sẽ tự động đến một thế giới khác. Họ không có ký ức, mỗi thế giới đều như mới được sinh ra.
Nhưng trước đó Triệu Sứ đã nhìn thấy mã vạch của ký chủ trên chân Lục Cảnh Dương, có thể quét ra thông tin. Điều này chứng tỏ anh đã từ NPC thăng cấp lên ký chủ rồi, mặc dù cô không biết anh đã làm như thế nào nhưng thân phận hiện tại của anh đúng là giống cô.
Đều là ký chủ, thân phận của cô đối với anh không có giá trị.
Vậy anh muốn gì ở cô?
"Nhất định phải là mưu cầu lợi ích sao?" Lục Cảnh Dương nghe được tiếng lòng của cô, trong mắt thoáng hiện ra một tia buồn bã: "Tại sao em mãi không cảm nhận được tâm ý của anh?"
"Tâm ý của anh?" Triệu Sứ ngộ ra muộn màng, chẳng trách khi nghe câu này, cô lại cảm thấy có chút quen tai, vì Cảnh Châu đã nói một câu tương tự khi cô bỏ trốn lần đầu.
Tâm ý của anh là gì? Tình yêu ư? So với tình yêu, Triệu Sứ thấy giống như cướp đoạt và chiếm hữu hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-252-b.html.]
"Anh thừa nhận, anh đã dùng sai cách nhưng đó không phải là ý nguyện thực sự của anh." Lục Cảnh Dương biện bạch cho mình: "Anh không thể làm trái với thiết lập nhân vật, nếu như có quyền lựa chọn, anh nhất định sẽ làm một người như Lục Cảnh Dương."
Mỗi NPC khi đi theo cốt truyện đều không có ý thức, Triệu Sứ tin rằng, nếu một ngày nào đó ý thức của các nhân vật phụ thức tỉnh, họ chắc chắn sẽ không muốn làm công cụ cho nhân vật chính nữa.
Cảm nhận được cách nhìn của Triệu Sứ về mình có chút lung lay, Lục Cảnh Dương tiếp tục hỏi cô: "Tiểu Sứ, chúng ta đã chia tay nhiều năm như vậy, em có từng, hay thỉnh thoảng nghĩ đến anh không?"
Triệu Sứ cảm thấy anh chắc chắn là bị điên rồi mới đi hỏi ra câu này, lúc trước cô khó khăn lắm mới thoát khỏi anh, sao có thể nghĩ đến anh được. Bây giờ gặp lại anh ở đây, cô chỉ cảm thấy anh như âm hồn không tan.
Triệu Sứ không hề che giấu sự chán ghét của mình đối với anh, hốc mắt Lục Cảnh Dương lập tức đỏ lên.
"Nếu lúc trước em đạt được 100% giá trị tin tưởng của anh, em có lập tức rời khỏi thế giới đó không?"
Triệu Sứ gần như không do dự một giây nào, trong lòng lập tức hiện lên một câu trả lời: Có!
"Triệu Sứ, em không có trái tim sao?"
Cơ thể Lục Cảnh Dương run rẩy dữ dội, nước mắt đột nhiên rơi xuống.
Triệu Sứ ngây người, anh bày mưu tính kế cô, cô còn chưa kịp nổi giận, anh đã chỉ trích cô trước?
"Chúng ta đã sống với nhau mười ba năm, mười ba năm này đối với em không có ý nghĩa gì sao? Em luôn cảm thấy anh đang tính kế em, vậy còn em thì sao? Em có từng dành cho anh chút chân thành nào không? Lúc trước em đối tốt với anh chẳng phải chỉ là vì làm nhiệm vụ thôi sao? Cố gắng đạt được 100% sự tin tưởng của anh nhưng em lại không dành cho anh chút chân thành nào, em còn gian thương hơn cả gian thương!"
--------------------------------------------------