Cô cho rằng mình nhìn nhầm, còn tiến lại gần hai người họ để nhìn, nhìn đến cuối cùng thì nhận được một cái liếc mắt của Tống Hứa Nghiễn: "Xem đủ chưa? Hài lòng chưa?"
Triệu Sứ chỉ có thể miễn cưỡng gật đầu: "Hài lòng, hài lòng."
Trò chơi tiếp tục, sau khi một vài người không liên quan làm xong nhiệm vụ trừng phạt, lại đến lượt Triệu Sứ.
Người cầm lá Át chủ bài lần này là Phương Bách Xuyên, cậu ta ngồi đối diện Triệu Sứ, khóe miệng nhếch lên, trong đầu đã có kế hoạch: "Tôi chọn mạo hiểm! Tiểu Sứ, cô hãy làm một việc mà cô luôn muốn làm nhưng không dám làm đi."
Triệu Sứ theo như trong tiểu thuyết, lấy hết can đảm, chu môi hôn lên má Tống Hứa Nghiễn.
Động tác của cô rất chậm, đây là để cho Tống Hứa Nghiễn có thời gian phản ứng để đẩy cô ra. Nhưng mãi đến khi miệng cô đã sắp chạm vào mặt Tống Hứa Nghiễn rồi mà anh ta vẫn không nhúc nhích.
Chẳng lẽ là say rồi sao? Triệu Sứ đang suy đoán lung tung thì đột nhiên nghe thấy một tiếng động lớn vang lên bên tai. Cô quay đầu nhìn lại, phát hiện trên sàn nhà có một chai rượu bị đổ, rượu bên trong chảy ra, làm ướt hết ống quần của cô.
Cô lập tức nhảy dựng lên: "Nhanh, lấy giấy, lấy giấy!"
Mọi người luống cuống dùng khăn giấy lau cho cô, lại có người mang cây lau nhà đến lau sạch vết rượu đổ trên sàn.
Triệu Sứ về phòng thay một cái quần khác, chưa đầy năm phút đã quay lại. Cô vừa đi đến bên ngoài quầy pha trà thì đã nghe thấy bên trong có tiếng kinh hô.
Cô nghĩ thầm, trong lúc cô không có ở đây, mọi người đã lén lút nói chuyện gì thế?
Triệu Sứ tò mò đi tới, còn chưa kịp mở miệng hỏi thì Đường Mai đã chủ động kéo cô lại, chúc mừng cô: "Cậu sắp có anh rể rồi!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-154-a.html.]
"Hả?" Triệu Sứ hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Cô nhìn những người có mặt ở đây một lượt, cảm thấy người liên quan đến chuyện này hẳn là Hạ Đường.
Hạ Đường đỏ mặt cúi đầu không nói gì, ở bên phải cô ấy là Thẩm Tịch Nguyệt, sắc mặt cũng hơi ửng hồng nhưng biểu cảm thì nghiêm trọng hơn một chút; ở bên trái Hạ Đường là Tống Hứa Nghiễn, mặt mày sa sầm, trông không mấy vui vẻ.
Triệu Sứ đang định hỏi Đường Mai xem "anh rể" mà cô ấy nói là người bên trái hay bên phải thì Thẩm Tịch Nguyệt đã lên tiếng trước.
"Mọi người đừng đùa nữa." Thẩm Tịch Nguyệt nghiêm giọng nói: "Thích Hạ Đường là chuyện của riêng tôi, không liên quan đến cô ấy, mọi người ồn ào chỉ khiến cô ấy càng thêm áp lực, cũng khiến chúng tôi khó có thể tiếp tục làm bạn."
Triệu Sứ bừng tỉnh, hẳn là lúc cô rời đi, mọi người lại chơi một vòng nữa, Thẩm Tịch Nguyệt rút được lá Át bích, bị yêu cầu nói ra tên cô gái mình thích.
Thẩm Tịch Nguyệt đã đánh bài ngửa, nam chính và nam phụ lúc này hẳn là đang đau khổ lắm.
Triệu Sứ nhìn từng người một——Tống Hứa Nghiễn từ đầu đến cuối không nói một lời, trong tay cầm ly rượu, rượu trong ly chỉ còn một ít, Phương Bách Xuyên cũng chẳng khá hơn là bao nhưng trong mắt cậu ta lại có thêm một tia không cam lòng và ấm ức.
Phương Bách Xuyên đương nhiên không cam lòng, cậu ta là người đầu tiên thích Hạ Đường, cũng là người có nhiều cơ hội tiếp xúc với cô ấy nhất, kết quả là cứ dây dưa mãi, đến giờ vẫn không dám để cho Hạ Đường biết tâm ý của mình. Còn người ta chỉ làm việc chung với cô ấy ở hội học sinh hai năm mà đã dám tỏ tình, so sánh một chút, cảm giác thất bại ập đến.
Triệu Sứ lại nhìn Lục Cảnh Dương, anh vẫn thản nhiên ngồi đó, còn ngẩng đầu mỉm cười với Triệu Sứ, vẻ mặt như thể đang nhìn chuyện không liên quan đến mình, cao cao tại thượng.
Triệu Sứ còn chưa kịp nghĩ kỹ thì ánh mắt lại nhanh chóng lướt qua Bạch Tri Ý ở trước mặt, phát hiện cả tối hôm nay cô ta chơi trò chơi vẫn luôn rất phấn khích nhưng lúc này biểu cảm trên mặt lại vô cùng đau buồn, tựa như mất đi người thân.
Triệu Sứ rất muốn hỏi xem Bạch Tri Ý có chuyện gì, thế nhưng lại đột nhiên liếc thấy Mạnh Thành Nam ở bên cạnh đang lắc đầu lia lịa với cô.
--------------------------------------------------