Nhìn thấy ánh mắt có chút kinh ngạc của Tống Hứa Nghiễn, Lục Cảnh Dương nhướng mày: "Còn cậu thì sao? Cậu có thích cô ấy không?"
Tống Hứa Nghiễn kinh ngạc, Triệu Sứ còn kinh ngạc hơn anh ta, cô cảm thấy trạng thái tinh thần của Lục Cảnh Dương hôm nay có chút không bình thường.
Triệu Sứ lặng lẽ quan sát những người khác trên sân bóng rổ, chỉ thấy ai nấy đều đang dựng tai lên hóng hớt, mở to mắt nhìn về phía bọn họ. Cô nghĩ, nếu Lục Cảnh Dương không phát bệnh thì chắc chắn anh đang tạo ra một thiết lập nhân vật mới cho mình. Nhưng cô đã không làm nhiệm vụ nữa rồi, cần gì phải thiết lập nhân vật nữa?
Cô điên cuồng hét lên với Lục Cảnh Dương trong lòng——[Anh trai ơi! Mau dừng lại đi! Cuộc sống hiện tại của em đang rất tốt, anh đừng tạo cho em bất kỳ thiết lập nhân vật kỳ lạ nào nữa, không cần! Em thật sự không cần!!]
Nhờ thành tích học tập vẫn luôn đứng nhất chuyên ngành và danh hiệu vô địch cờ vây thế giới, Triệu Sứ đã được giáo viên chuyên ngành, chủ nhiệm khoa và hiệu trưởng lần lượt khen ngợi. Bây giờ hình tượng của cô trong trường cũng đã chuyển từ cô gái mất não theo đuổi tình yêu sang nữ học bá, đi đến đâu cũng được chú ý.
Cô rất thích cuộc sống học đường hiện tại của mình, vì vậy cô đặc biệt sợ Lục Cảnh Dương sẽ chuyển cuộc sống của cô sang một hướng kỳ lạ khác.
Cô "hét" xong, lại thấy Lục Cảnh Dương không những không hề lay động, thậm chí còn nhìn mình với ánh mắt đầy tình cảm, cô liền muốn đập cho anh một cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-209-b.html.]
Không còn cách nào khác, Triệu Sứ đành phải bịa ra một cái cớ, nói với Tống Hứa Nghiễn đang vui buồn khó đoán ở đối diện: "Giải thích một chút nhé, tôi học biên kịch, gần đây thầy giáo giao cho tôi một bài tập, bảo tôi viết một kịch bản nhỏ. Lục Cảnh Dương đang tập cùng tôi, lời anh ấy vừa nói là lời thoại, anh đừng để trong lòng."
Triệu Sứ nở một nụ cười vừa cay đắng vừa khiêm tốn, hy vọng Tống Hứa Nghiễn đừng tiếp lời Lục Cảnh Dương, đồng thời cũng hy vọng Lục Cảnh Dương đừng nói gì thêm nữa.
Nhưng Lục Cảnh Dương như thể cố tình muốn đối đầu với Triệu Sứ, sau khi cô nói xong, anh liền phủ nhận: "Tôi không nói lời thoại, cũng không tập kịch bản gì với cô ấy, những gì tôi vừa nói đều là thật."
Lúc đó, Triệu Sứ thật sự nghi ngờ anh sợ cuộc sống của cô quá tốt cho nên quyết tâm phải phá đám cô cho bằng được, khiến cho cô rơi vào tình cảnh ngượng ngùng khó xử.
"Anh không nghĩ vậy, Tiểu Sứ." Lục Cảnh Dương nghe thấy tiếng lòng của Triệu Sứ, anh lập tức kéo cô đến trước mặt mình, nói bằng âm lượng mà chỉ có cô ở gần mới có thể nghe thấy: "Anh tưởng em có thể cảm nhận được tâm ý của anh?"
Triệu Sứ nhìn vào mắt anh, những tia nắng vụn vặt chiếu xuống, cô thấy trong đôi mắt sâu thẳm đó phản chiếu rõ ràng hình ảnh của mình.
Cô mơ hồ cảm thấy mình đã từng nghe thấy những lời tương tự ở đâu đó.
Trong lúc Triệu Sứ còn đang hồi tưởng thì vai cô đột nhiên bị kéo sang một hướng khác.
--------------------------------------------------