Đường Mai khinh thường liếc cô: "Cậu chỉ có chút tiền đồ này thôi sao, trên sàn có nhiều đồ đắt tiền như vậy, cậu lại chỉ muốn một cái trâm cài tóc bằng kim loại?"
"Không giống kim loại." Triệu Sứ nghiêm túc nói: "Màu sắc trông giống vàng."
"Thật không?" Đường Mai nửa tin nửa ngờ.
"Ừm! Không sao, chúng ta thắng rồi có thể chọn hai món đồ, chọn thêm một món nữa."
Phương Bách Xuyên ở bên cạnh nghe hai người họ thì thầm, trêu chọc: "Tôi thấy hai người cũng tự tin quá rồi đấy, chắc chắn mình sẽ thắng như vậy sao?"
"Tất nhiên!" Đường Mai đảo mắt nhìn xung quanh một vòng: "Thế tôi hỏi cậu, ở đây có đội nào thoải mái như chúng tôi không?"
Sáu đội còn lại, hoặc là một nam một nữ, hoặc là hai nam, chỉ có đội của Triệu Sứ và Đường Mai là hai nữ.
Hai người vốn dĩ chơi thân với nhau, hôn nhau cũng không sao. Nhưng đối với các đội khác, có thể sẽ rất ngại ngùng.
Sự thật đúng như Đường Mai nói, lần thi đấu đầu tiên các đội khác đều rất không thoải mái. Bánh que cắn xong được bày trên sàn, Triệu Sứ liếc mắt nhìn, phát hiện cái dài nhất lại là của Tống Hứa Nghiễn và Hạ Đường. Thanh bánh que đó giống như vừa lấy ra khỏi túi đựng vậy, lớp phủ sô cô la bên ngoài vẫn còn nguyên.
"Các anh cũng quá câu nệ rồi." Triệu Sứ có chút nghi ngờ rằng bọn họ không hề cắn.
"Sao vậy? Em có ý kiến gì sao?" Tống Hứa Nghiễn nghiêm mặt lại.
"Có ý kiến." Triệu Sứ thành thật nói: "Chơi trò chơi không thể như các anh được."
"Chúng tôi như thế nào?"
"Các anh chơi không nổi!"
"...... Em chơi nổi sao?"
"Chúng em chơi nổi." Triệu Sứ giơ bánh que của mình và Đường Mai ra trước mặt anh ta: "Anh xem, chỉ còn một chút xíu này thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-161-a.html.]
Bánh que của hai người chỉ còn khoảng nửa đốt ngón tay, mặc dù bọn họ chưa chơi hết sức.
Mà rõ ràng trong sách viết nữ chính và nam chính cắn bánh que sẽ vô tình chạm môi, trao nhau một nụ hôn nhưng sao thực tế lại phát triển thành như thế này?
Tống Hứa Nghiễn nhìn thấy trên mặt Triệu Sứ lộ rõ vẻ thất vọng, anh ta rất khó hiểu.
"Chê tôi chơi không nổi đúng không? Vậy ván sau cũng đừng rút bài nữa, tôi vào cùng một đội với em, để em xem tôi có chơi nổi không!"
Triệu Sứ đột nhiên bị Tống Hứa Nghiễn kéo qua, cô nhìn thấy bên trong đôi mắt của anh ta thoáng qua một tia nguy hiểm, vội vàng xua tay: "Không không không, thế này không phù hợp với luật chơi, không được!"
Thế nhưng Tống Hứa Nghiễn vẫn không buông tay, cuối cùng Lục Cảnh Dương và Hạ Đường phải đến giải cứu cô.
Lục Cảnh Dương che nửa người Triệu Sứ ở phía sau: "Thôi đi A Nghiễn, Tiểu Sứ chỉ nói suông thôi, cậu đừng dọa em ấy."
Hạ Đường trực tiếp ra tay, nắm lấy cánh tay Triệu Sứ kéo về: "Tống Hứa Nghiễn, buông tay! Không được bắt nạt em gái tôi!"
Hai người vừa mềm vừa cứng, Tống Hứa Nghiễn không thể không buông Triệu Sứ ra, nhưng ánh mắt nhìn cô vẫn rất không thân thiện.
Triệu Sứ giả vờ không thấy, cô ngồi về chỗ cũ, cầm chiếc trâm cài tóc vừa thắng được lên chuẩn bị cắn thử, lại bị Lục Cảnh Dương ngăn lại.
"Chiếc trâm cài này là của anh, đúng là vàng thật, em không cần thử nữa."
"Thật sao?" Triệu Sứ hơi kinh ngạc.
"Em không tin sao?"
"Không phải không tin, mà là không ngờ anh lại dùng thứ đồ xa xỉ như vậy để cá cược, chuyện này có chút không phù hợp với khí chất của anh."
"Vậy khí chất của anh là gì?"
"Ừm... Khí chất của thanh niên."
--------------------------------------------------