Cô nhào vào người Tống Hứa Nghiễn, tay quàng lấy cổ anh ta định hôn qua. Quả nhiên Tống Hứa Nghiễn giật mình, phản xạ có điều kiện lập tức dùng sức đẩy Triệu Sứ ra.
Lưng Triệu Sứ đập mạnh vào giá sách: "Ầm" một tiếng, giá sách bị cô đập ngã về phía sau, rồi lại nghe thấy mấy tiếng động lớn liên tiếp, năm giá sách phía trước như những quân cờ domino, lần lượt đổ ầm xuống đất.
Tiếng động lớn như động đất sóng thần, tất cả học sinh trong thư viện đều đứng bật dậy, từng đôi mắt nhìn chằm chằm vào Triệu Sứ.
Triệu Sứ co ro giữa giá sách và đống sách bừa bộn, lưng đau đến nỗi không thẳng dậy nổi.
Sau đó cô thầm nghĩ, cách tự làm hại mình như thế này vẫn nên cố gắng đừng dùng nữa. Hôn anh ta một cái mà như muốn mạng anh ta vậy, ra tay không chút lưu tình như vậy.
Hạ Đường nghe thấy tiếng động liền chạy nhanh đến, đầu tiên là đỡ Triệu Sứ dậy trước, sau đó không ngừng xin lỗi quản lý. Cô ấy liên tục đảm bảo sẽ khôi phục giá sách lại như cũ và nếu có hư hỏng gì, cô ấy sẽ đền bù hết, như vậy mới làm dịu được mọi chuyện.
Không lâu sau khi xảy ra chuyện, Thẩm Tịch Nguyệt ở tầng dưới nghe tin cũng chạy đến. Anh ta cùng Hạ Đường khiêng giá sách, sau đó giúp cô nhặt sách.
Triệu Sứ thấy Tống Hứa Nghiễn vẫn đứng yên ở đó không làm gì, liền lên tiếng nhắc nhở anh ta: "Giúp một tay đi, đừng chỉ đứng đó."
Tống Hứa Nghiễn nghe cô nói vậy thì mới hoàn hồn, anh ta nhìn Triệu Sứ, lại nhìn đống hỗn độn dưới đất, không nói một lời bắt đầu giúp dọn dẹp.
Lưng Triệu Sứ đau, ngồi cũng đau, đứng cũng đau, cô nghĩ nằm xuống có khi sẽ đỡ hơn, thế là nói với Hạ Đường, mình muốn về ký túc xá trước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-78-a.html.]
Hạ Đường đương nhiên nói "Được", đợi cô đi rồi, Thẩm Tịch Nguyệt mới đề nghị: "Hạ Đường, cậu không thể chiều chuộng Tiểu Sứ như vậy, cô ấy gây ra họa, cần phải chịu trách nhiệm, cậu không thể cứ gánh vác hết mọi thứ cho cô ấy, như vậy cô ấy sẽ không trưởng thành được."
Hạ Đường gật đầu: "Từ từ thôi, em ấy vừa nhát gan lại yếu đuối, hôm nay chắc cũng bị dọa sợ rồi, đợi lần sau đi."
Tống Hứa Nghiễn ở bên cạnh nghe thấy cuộc đối thoại giữa bọn họ, anh ta đập mạnh sách lên giá sách: "Vừa nãy là do tôi đẩy cô ấy nên cô ấy mới đụng vào giá sách. Nếu hai người không muốn dọn nữa thì bây giờ có thể đi."
Hạ Đường sửng sốt, lớn tiếng chất vấn: "Tống Hứa Nghiễn, tại sao cậu lại đẩy em ấy?"
"Muốn đẩy thì đẩy."
Thái độ của Tống Hứa Nghiễn vừa ngạo mạn vừa ngang ngược, giờ phút này Hạ Đường rất muốn đánh anh ta một trận.
Thẩm Tịch Nguyệt ngăn cô ấy lại: "Đừng kích động, phía bên kia có người đang chụp ảnh."
Hạ Đường nghe anh ta nói vậy, quay đầu nhìn lại, thấy ở chỗ ngồi gần giá sách quả nhiên có một nam sinh đang cầm điện thoại chụp ảnh hay là quay video gì đó.
Tống Hứa Nghiễn thấy vậy, trực tiếp đi đến trước mặt nam sinh đó, mạnh mẽ giật lấy điện thoại của cậu ta.
Anh ta lật xem điện thoại, quả nhiên là đang quay video.
--------------------------------------------------