"Em không đến nhưng em sẽ bảo người mang quà đến cho anh." Triệu Sứ cười nói: "Chúc anh sinh nhật vui vẻ trước nhé, Tống Hứa Nghiễn."
Người ta vẫn luôn nói niềm vui, nỗi buồn của mỗi người là không giống nhau, khi Tống Hứa Nghiễn buồn bã vì câu trả lời của cô thì trong lòng Triệu Sứ chỉ nghĩ đến tối nay về nhà ăn gì.
Nửa tiếng đầu ngồi trên xe, trong đầu Triệu Sứ toàn là tên các món ăn. Lục Cảnh Dương ngồi bên cạnh, cảm thấy mình như đang ở trong bữa tiệc quốc yến của Mãn Hán toàn tịch.
"Tiểu Sứ..." Cuối cùng Lục Cảnh Dương cũng không nhịn được nữa, khéo léo hỏi cô: "Bây giờ em đang đói lắm sao? Nếu đói thì anh có thể đưa em đi ăn trước."
"Không đói, về nhà luôn đi." Triệu Sứ còn thấy lạ vì sao Lục Cảnh Dương lại hỏi như vậy, sau đó mới chợt nhớ ra là anh có thể nghe được tiếng lòng của mình. Cô không khỏi phản đối: "Rốt cuộc tại sao lại có lỗi như thế này chứ, em giống như đang khỏa thân trước mặt anh vậy."
Lời này của Triệu Sứ khiến mặt Lục Cảnh Dương đỏ bừng lên, anh khẽ ho một tiếng: "Đừng nói bậy, không được dùng phép ẩn dụ như vậy."
"Không phải sao? Em thấy cũng gần giống mà, tiếng lòng là một thứ rất riêng tư! Anh nghĩ xem, nếu người khác có thể nghe được tiếng lòng của anh bất cứ lúc nào, mọi lời nói hành động của anh đều nằm trong lòng bàn tay của người khác, như vậy không đáng sợ sao?"
"Không phải bất cứ lúc nào cũng được đâu, chúng ta có giới hạn khoảng cách, hơn nữa anh cũng không hiểu rõ em." Lục Cảnh Dương vẫn luôn cảm thấy anh không hề hiểu Triệu Sứ. Cô có rất nhiều suy nghĩ mà anh không thể nào nắm bắt được.
"Ừm, may mà có giới hạn khoảng cách, nếu không thì khả năng này của anh có hơi biến thái rồi."
Triệu Sứ đột nhiên nhớ ra rằng trước đó cũng đã từng có một người sử dụng kỹ năng này với mình, lần đó không có giới hạn phạm vi, điều kiện kích hoạt là phải nhìn thẳng vào mắt anh ta, ngay cả khi chỉ là nhìn nhau qua video call, còn đáng sợ hơn cả Medusa.
Triệu Sứ nghĩ đến người đó, không khỏi rùng mình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-195-a.html.]
Lục Cảnh Dương đọc được suy nghĩ của cô, hai tay vô thức nắm chặt vô lăng, cố gắng giữ cho giọng mình bình tĩnh: "Nghĩ đến ai vậy?"
"Ừm..." Trong đầu Triệu Sứ hiện lên hình ảnh một thiếu niên có làn da trắng bệch như tượng thạch cao, cô khẽ nói: "Một người quen từ rất lâu trước đây."
"Gặp ở đâu? Trong thế giới tiểu thuyết à?"
"Ừm, lần đầu tiên em đi làm nhiệm vụ công lược, anh ta là mục tiêu nhiệm vụ của em."
Chính nhiệm vụ công lược lần đó đã khiến Triệu Sứ gặp phải thất bại lớn nhất trong con đường sự nghiệp của mình, cũng khiến cô hoàn toàn tránh xa loại nhiệm vụ này.
"Anh ta tên gì?" Lục Cảnh Dương dò hỏi: "Em... còn nhớ không?"
Triệu Sứ nhẹ nhàng nói: "Cảnh Châu."
Chiếc xe phóng nhanh trên đường cao tốc, cây cối hai bên đường lùi nhanh về phía sau. Một lần nữa nghe thấy tên mình được thốt ra từ miệng Triệu Sứ, Lục Cảnh Dương có cảm giác như đã cách một kiếp người.
"Trong lòng em, anh ta là người như thế nào?"
Triệu Sứ suy nghĩ rất lâu, một lúc sau mới nói: "Ngoại hình trông có vẻ đáng thương, giống như một chú chó hoang, cần người nhặt về nuôi."
"Thực tế thì sao?"
--------------------------------------------------