Khi ý thức chìm vào bóng tối m.ô.n.g lung, cô cảm thấy như mình đã trở về nhiều năm trước, khi mình còn sống. Cô nghe thấy tiếng ma sát của xe cấp cứu lăn nhanh trên mặt đất, nghe thấy tiếng bước chân hỗn loạn trong bệnh viện, còn nghe thấy tiếng khóc khàn khàn của mẹ và bà ngoại.
Triệu Sứ cảm thấy mình bị người ta bế lên, người đó nói bên tai cô, bảo cô đừng ngủ. Anh ta gọi tên cô hết lần này đến lần khác, gọi cô tỉnh dậy khỏi giấc mơ.
Triệu Sứ cố gắng mở mắt, cô nhìn thấy một khuôn mặt rất mơ hồ, cô không nhìn rõ.
Như thể rơi vào ảo giác, đèn đường trên đầu đủ loại màu sắc, trông vô cùng huyền ảo m.ô.n.g lung, khiến cô cảm thấy rất chóng mặt. Hơn nữa cô cảm thấy cơ thể mình rất nhẹ, như thể có thể dễ dàng bay lên.
Khi Triệu Sứ tỉnh lại thì đã là sáng hôm sau.
Cô nằm trong phòng bệnh đơn ở bệnh viện, nhìn trần nhà một lúc lâu mới ý thức được mình đã tỉnh.
Cô đảo mắt nhìn một vòng trong phòng bệnh, phát hiện có rất nhiều người đến. Hạ Đường và Thẩm Tịch Nguyệt, Phương Bách Xuyên, ba bạn cùng phòng ký túc xá của cô, còn có Tống Hứa Nghiễn và Lục Cảnh Dương cũng đến.
Triệu Sứ cảm thấy như thể mình sắp chết, giây tiếp theo sẽ phải đi gặp Diêm Vương vậy.
Thực ra cô không có vấn đề gì lớn, chỉ là bị hạ đường huyết, kiệt sức, cộng thêm lúc chạy bộ thì đột nhiên đến kỳ kinh nguyệt, khí huyết mất đi quá nhiều. Vì vậy khi cô ngất xỉu, quần dính đầy máu, mà cô lại không hề cảm thấy gì.
Sau khi Triệu Sứ tỉnh lại, người đầu tiên chạy đến là Hạ Đường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-221-b.html.]
"Tiểu Sứ, em thế nào rồi? Làm chị sợ c.h.ế.t khiếp!"
Triệu Sứ mấp máy môi, phát ra âm thanh nhỏ như tiếng muỗi: "Em không sao, chỉ cảm thấy mình vừa ngủ một giấc, trong giấc mơ, em thấy mình được về nhà."
"Em nhớ nhà sao?"
Hạ Đường định nói, nhớ nhà thì lập tức đưa cô về nhà, sau đó lại nghe Triệu Sứ nhẹ giọng nói: "Ừm, nhớ mẹ và bà ngoại."
Hạ Đường sửng sốt, nước mắt nhanh chóng tràn đầy hốc mắt, sợ ảnh hưởng đến tâm trạng của Triệu Sứ, cô ấy lặng lẽ chạy ra ngoài phòng bệnh lau nước mắt.
Thẩm Tịch Nguyệt hỏi cô ấy sao lại khóc, cô ấy kể ngắn gọn lại cho anh ta về thân thế của Triệu Sứ. Hạ Đường tưởng rằng Triệu Sứ nhớ những người thân đã mất.
Không lâu sau, Bạch Tri Ý cũng khóc, cô ấy không kiềm chế như Hạ Đường, trực tiếp nằm sấp xuống bên giường Triệu Sứ, vừa khóc vừa hỏi Triệu Sứ: "Có phải là vì tôi muốn bàn mạt chược cho nên cậu mới định đi thi giúp tôi không?"
Triệu Sứ có chút áy náy, vốn dĩ cô thực sự định như vậy, không ngờ sức khỏe mình lại yếu như thế, mới chạy một vòng đã gục. Bây giờ đối mặt với Bạch Tri Ý đang khóc nức nở, cô đành phải an ủi cô ấy: "Đừng nghĩ lung tung, tôi chỉ muốn rèn luyện cơ thể thôi."
Tống Hứa Nghiễn nghe vậy, lạnh mặt nói: "Rèn luyện cơ thể trước tiên không cân nhắc đến tình hình sức khỏe của mình sao?"
Triệu Sứ nhắc nhở anh ta: "Em đang là bệnh nhân, anh đừng hung dữ như vậy."
"Anh đâu có..." Tống Hứa Nghiễn vừa định phản bác, lại thấy Triệu Sứ nhíu mày nhìn mình, anh ta lập tức im bặt.
--------------------------------------------------