Triệu Sứ chưa bao giờ tin vào tình yêu vô cớ, cô tin chắc rằng yêu một người nhất định phải có lý do. Chẳng hạn như nữ phụ bị vẻ ngoài của Tống Hứa Nghiễn hấp dẫn, hoặc như Phương Bách Xuyên bị tài năng của nữ chính khuất phục. Ngoài ra, cũng có thể là đối phương từng giúp đỡ bạn, từ lòng biết ơn biến thành tình yêu; hoặc là thấy cuộc sống của đối phương quá thảm thương, thương cảm đối phương, từ thương hại sinh ra tình yêu.
Vậy tình cảm của Lục Cảnh Dương đối với cô thuộc loại nào, lại có thể khiến anh không chút do dự mà giao ra tất cả. Tình cảm sâu đậm như vậy, nhất định phải có một lý do nào đó chứ?
Lục Cảnh Dương im lặng hồi lâu, chậm rãi gật đầu: "Em nói đúng, quả thực là có lý do."
"Là gì?" Triệu Sứ lập tức hỏi.
Khóe môi Lục Cảnh Dương hơi cong lên, trong mắt mang theo ý cười xảo quyệt: "Muốn biết không?"
"Muốn."
"Em đồng ý làm bạn gái của anh, anh sẽ nói cho em biết."
Triệu Sứ: "... Đột nhiên không muốn biết nữa."
Lục Cảnh Dương bị phản ứng của cô chọc cười.
Ngay lúc này, khóa thông minh bên ngoài nhà anh đột nhiên phát ra tiếng báo động, tâm trạng tốt đẹp của Lục Cảnh Dương lập tức bị âm thanh bất ngờ này dập tắt.
Anh khó chịu đi ra mở cửa, thấy Phương Bách Xuyên vẻ mặt hoảng hốt đứng bên ngoài.
"Lục Cảnh Dương, khóa thông minh nhà anh bị sao vậy? Có phải hỏng rồi không? Tôi ấn năm lần đều báo lỗi mật khẩu, tôi đảm bảo tôi không ấn sai!"
Lục Cảnh Dương lạnh lùng nhìn cậu ta: "Cậu có nghĩ đến khả năng tôi đổi mật khẩu không?"
"Anh đổi mật khẩu?" Phương Bách Xuyên chất vấn anh: "Tại sao không nói với tôi?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-214-b.html.]
"Chính là để đề phòng cậu như hôm nay, không chào hỏi một tiếng đã chạy đến nhà tôi."
"Anh khách sáo quá rồi, nhà anh chỉ có một mình, chào hỏi cái gì chứ? Hay là anh đang làm chuyện gì mờ ám trong nhà mà không dám cho người khác biết?"
Phương Bách Xuyên vừa dứt lời đã nhìn thấy Triệu Sứ trong nhà.
Cậu ta ngẩn ra, kinh ngạc nhìn Lục Cảnh Dương: "Những lời anh nói trên sân bóng rổ là thật à? Không phải cố tình kích thích Tống Hứa Nghiễn sao?"
Sau đó lại chạy đến trước mặt Triệu Sứ: "Hai người thật sự sao? Đang hẹn hò à?"
Triệu Sứ: "Không, không phải thật."
Lục Cảnh Dương: "Là thật."
Nghe được hai câu trả lời hoàn toàn khác nhau, Phương Bách Xuyên lập tức không vui: "Rốt cuộc là thật hay không? Tiểu Sứ, đến tôi mà cậu cũng giấu sao?!"
"Tôi giấu cậu cái gì chứ? Chúng tôi đúng là không hẹn hò mà." Triệu Sứ bị cậu ta làm cho đau đầu.
"Vậy tức là anh nói dối!" Phương Bách Xuyên nhìn về phía Lục Cảnh Dương.
"Tôi không nói dối, những lời nói trên sân bóng rổ đều là thật, tôi đang theo đuổi Tiểu Sứ, chỉ là cô ấy chưa đồng ý thôi." Lục Cảnh Dương chỉ vài câu đã giải thích rõ ràng mối quan hệ hiện tại.
Phương Bách Xuyên cuối cùng cũng hiểu, sau khi hiểu rồi, trong lòng lại thấy khó chịu.
Tại sao người khác có thể dũng cảm tỏ tình, bị từ chối vẫn có thể thoải mái tiếp tục làm bạn, còn mình thì nhút nhát, đến cuối cùng lại bỏ lỡ cơ hội.
Cậu ta càng nghĩ càng buồn, càng nghĩ càng đau lòng, thở dài một hơi: "Hôm nay ai nấu cơm? Tôi đói rồi, muốn ăn cơm."
--------------------------------------------------