Cảnh Châu đi tới, đứng ngoài cửa nhìn cô: "Tôi vừa đưa cho cậu rồi mà, cậu còn tự tay nhận lấy, không nhớ để ở đâu sao?"
Triệu Sứ giải thích một cách uyển chuyển: "Cậu lấy nhầm rồi, bộ đó không phải của chị."
Cảnh Châu do dự một chút, thành thật nói với cô: "Là đồ mới, tôi mua cho cậu."
Triệu Sứ ngây người, đây đúng là tình huống cô không ngờ tới. Bởi vì bộ đồ ngủ đó trông không giống như kiểu cô có thể mặc ở nhà. Một bộ đồ ngủ hai dây ren trắng bó sát, phía sau còn hở lưng, phần eo là một lớp vải voan mỏng, phần váy bên dưới cũng rất mỏng.
Nhưng Cảnh Châu tốt bụng mua quần áo cho mình, Triệu Sứ chắc chắn không thể nói thẳng với anh là không thích, nhưng cô thực sự không thể mặc bộ quần áo đó ra ngoài được. Nghĩ một lúc, cô nói: "Bộ quần áo đó có hơi nhỏ, chị mặc không vừa, cậu đi lấy cho chị một bộ khác đi"
Cảnh Châu tỏ vẻ nghi hoặc: "Không thể nào, phải vừa chứ, hay là... lại lớn hơn rồi?"
Câu cuối anh nói rất nhỏ, Triệu Sứ không nghe rõ: "Cậu nói gì cơ?"
"Không có gì, tôi đi lấy bộ cũ cho cậu."
Cảnh Châu vào phòng cô, lấy một bộ đồ ngủ dài tay của cô mang đến, Triệu Sứ thay quần áo xong ra ngoài, trả bộ quần áo anh mua lại: "Cảm ơn Tiểu Cảnh đã mua quần áo cho chị, nhưng sau này quần áo của chị cứ để chị tự mua là được rồi. Bộ quần áo này cậu xem xem có trả lại được không, nếu không trả lại được thì cậu tìm bạn nữ nào phù hợp rồi tặng cho bạn ấy đi."
Cảnh Châu nhận lấy bộ đồ ngủ, không nói gì, chỉ nhìn vào người cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-262-ngoai-truyen.html.]
Triệu Sứ không hiểu, cúi đầu nhìn mình: "Cậu nhìn gì thế?"
Cảnh Châu lắc đầu, ánh mắt dịch chuyển lên, nhìn vào mắt cô, tiếp lời: "Cái này tôi mua cho cậu, không được tặng người khác, không mặc được thì vứt đi."
Anh nói xong liền định vứt vào thùng rác, Triệu Sứ theo phản xạ ôm lấy cánh tay anh, sau đó giật lại bộ quần áo: "Đồ mới mà, sao lại vứt đi."
Người giàu có đều xa hoa lãng phí như vậy sao?!
Cảnh Châu mặt không biểu cảm: "Cậu không mặc được, chỉ có thể vứt đi."
"Chị... Vậy khi nào rảnh chị sẽ đi sửa lại kích cỡ."
Cuối cùng Triệu Sứ cũng thỏa hiệp, nhận lấy bộ quần áo đó. Đây hoàn toàn là do thói quen tiết kiệm của cô gây nên, nếu cô lý trí hơn một chút, nhất định sẽ phát hiện ra rằng cô thực sự không có cơ hội mặc bộ quần áo này ra ngoài.
Nhưng cô cảm thấy bộ quần áo này thực sự rất đẹp, nếu chỉ treo trong tủ quần áo rồi ngắm thì hơi phí. Cô lấy ra thử một chút, thử xong phát hiện đặc biệt vừa vặn, như thể đồ đặt may riêng vậy, kích cỡ eo và n.g.ự.c đều vừa khít. Cô đột nhiên có chút không muốn cởi ra, nghĩ rằng chỉ mặc trong phòng mình thì chắc cũng không sao đâu.
Cô mặc ngủ một đêm, đến sáng hôm sau thức dậy thì thay ra.
Lúc ăn sáng, Cảnh Châu đột nhiên hỏi cô: "Tiểu Sứ, cậu nhất định phải đi làm sao? Thực ra tiền sinh hoạt phí của tôi hoàn toàn có thể nuôi cả hai chúng ta, còn dư nữa."
"Sao có thể được!" Triệu Sứ nghiêm mặt nói: "Chị là chị, sao có thể để em trai nuôi mình, không được."
--------------------------------------------------