Lịch sử theo đuổi Tống Hứa Nghiễn của Triệu Sứ lúc còn ở trường trung học đã bị bóc mẽ trên diễn đàn, tất nhiên anh ta cũng đã xem. Cho nên anh ta mới không muốn nói ra tên Tống Hứa Nghiễn, sợ cô sẽ bị phân tán sự chú ý, chỉ dùng "tên thần kinh" để thay thế.
Triệu Sứ không biết anh ta đang nói đến ai, nhưng thông qua lời kể ngắn gọn kia, cô cảm thấy anh ta nhận định như thế là đúng. Một người đột nhiên chạy đến giật điện thoại của người khác, còn xóa WeChat của người ta, chẳng phải thần kinh thì là cái gì?
Lúc này giáo viên trên bục giảng đã bắt đầu điểm danh. Triệu Sứ nghe thấy giáo viên gọi đến tên Đoạn Tĩnh, vội vàng dùng sách che mặt, giơ tay lên hô một tiếng "Có."
Nam sinh kia tưởng mình nghe nhầm: "Đoạn Tĩnh là bạn cùng lớp của anh, sao em lại điểm danh thay cô ấy?"
Triệu Sứ cười trừ: “Xin lỗi nhé, vừa nãy chưa nói hết, tôi đến nghe ké, còn có… điểm danh hộ cô ấy.”
"Em là bạn của Đoạn Tĩnh sao?"
"Không phải, chỉ là... giúp cô ấy điểm danh mà thôi."
"Ồ..." Nam sinh kia dường như đã hiểu ra: "Em chuyên đi học thay cho người khác à?"
Triệu Sứ mỉm cười: "Ừ."
"Vậy lần sau nếu anh cần, có thể tìm em không?"
Triệu Sứ há miệng, cuối cùng nói một cách uyển chuyển: "Anh là con trai, tôi không điểm danh hộ được.”
"Ồ ồ, đúng rồi, anh quên mất." Nam sinh kia ngượng ngùng gãi đầu.
"Vậy nếu như có bạn nữ nào cần tìm người đi học thay, anh hãy giới thiệu cho tôi nhé."
"Được!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-70-a.html.]
Tan học, Triệu Sứ cùng với nam sinh kia rời đi từ cửa sau. Bây giờ Triệu Sứ phải đến một tòa nhà giảng dạy khác để học, đường hơi xa, sợ không kịp, cô vừa chạy về phía trước, vừa quay đầu vẫy tay chào anh ta.
Vừa mới vẫy được hai cái, không biết đụng phải thứ gì, Triệu Sứ lảo đảo ngã về phía sau, tập sách trong tay rơi vãi khắp nơi.
Triệu Sứ ngẩn người, lấy lại thăng bằng rồi nhanh chóng ngồi xuống nhặt sách.
Nam sinh kia nhìn thấy như vậy thì cũng chạy đến giúp cô: "Em không sao chứ?"
"Không sao không sao, là tại tôi không nhìn đường. Anh đi học đi, tôi thật sự không sao." Triệu Sứ ôm sách vào lòng, đứng dậy xoa xoa gò má và tai vừa bị đụng phải.
Lúc này Triệu Sứ mới nhận thấy sắc mặt của nam sinh kia không tốt lắm, theo tầm mắt của anh ta nhìn về phía trước, cô mới phát hiện ra thứ mình vừa mới va vào không phải là đồ vật, mà là một người.
Sắc mặt Tống Hứa Nghiễn âm u, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa Triệu Sứ và nam sinh kia.
Bên cạnh Tống Hứa Nghiễn là Lục Cảnh Dương, Lục Cảnh Dương nhìn thấy nam sinh kia đứng cùng Triệu Sứ, cũng nghi ngờ nhìn anh ta thêm vài lần.
Triệu Sứ cười gượng hai tiếng: "Anh Hứa Nghiễn, anh Cảnh Dương, buổi sáng tốt lành."
Cô chào xong thì định chạy, kết quả lại bị Tống Hứa Nghiễn túm lấy cánh tay kéo trở về.
"Xin lỗi xin lỗi!" Triệu Sứ nhận lỗi: “Là do em không nhìn đường cho nên mới đụng phải anh, em thành thật xin lỗi!”
"Triệu Sứ, cô..."
"Em không có mắt, là lỗi của em! Lần sau ra ngoài em nhất định sẽ đeo kính!"
Ở chung với Tống Hứa Nghiễn lâu ngày, kỹ thuật nhận lỗi của Triệu Sứ đã rất thành thạo.
--------------------------------------------------