Từ khi nhập viện, Tống Hứa Nghiễn vẫn luôn canh cánh trong lòng chuyện Triệu Sứ chỉ chủ động đến bệnh viện thăm anh một lần và lần đó cũng không thể coi là thăm bệnh được. Anh ta tưởng rằng sau khi xuất viện, cô sẽ có thời gian đến thăm mình nhưng không ngờ vẫn không thấy bóng dáng cô đâu, chỉ trừ mỗi tối có nhân viên giao đồ ăn mang đến một nồi canh gà hầm sâm và đương quy.
Tống Hứa Nghiễn uống canh đến sắp ói, nhịn không được nữa, quyết định đến cái câu lạc bộ vớ vẩn mà cô nói xem sao.
Xem xem cô có thực sự bận rộn hay chỉ là cái cớ.
Câu lạc bộ không có phòng học cố định, anh ta phải hỏi thăm mấy người mới biết được nơi bọn họ tập luyện vào buổi tối là ở bên bờ hồ nhân tạo phía bắc của trường.
Tống Hứa Nghiễn đi dọc theo bãi cỏ về phía đó, nhìn từ xa, chỉ thấy Triệu Sứ mặc một bộ đồ múa mỏng manh, dưới ánh sáng mờ ảo của đèn đường, cô uốn cong người nhảy múa.
Dáng người cô nhẹ nhàng, như một làn sương mù mỏng manh lặng lẽ lan tỏa trong màn đêm tĩnh mịch, rộng lớn.
Từng lớp váy xếp chồng lên nhau theo từng động tác của cô, vòng eo uyển chuyển, dáng vẻ yêu kiều và quyến rũ, lại giống như một bông hoa đào hồng vào đầu xuân, được gió cuốn về phía trước.
Tống Hứa Nghiễn đi qua giữa, dường như có thể ngửi thấy mùi hương trên người của cô.
Triệu Sứ nhảy xong, đi về phía mấy cô gái bên cạnh.
Vì cách quá xa nên không biết họ đang nói gì, chỉ một lát sau, có một cô gái đưa tay chỉ về phía sau Triệu Sứ.
Triệu Sứ quay đầu nhìn lại, cuối cùng cũng phát hiện ra Tống Hứa Nghiễn.
Cô dùng một tay xách váy, chạy một mạch đến trước mặt anh ta
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-110-b.html.]
"Tống Hứa Nghiễn! Sao anh lại đến đây?"
Mắt Triệu Sứ mở to tròn, vẻ mặt nghi hoặc nhìn Tống Hứa Nghiễn.
"Muốn nói với cô một chuyện." Tống Hứa Nghiễn vừa nói vừa đánh giá cô từ trên xuống dưới một lượt.
"Chuyện gì vậy?" Triệu Sứ hơi căng thẳng.
Cô nghĩ, chuyện mà anh ta phải đích thân chạy đến đây, chắc là phải lớn lắm.
Tống Hứa Nghiễn nhìn cô ở cự ly gần mới phát hiện cô chỉ mặc một chiếc áo hai dây bó sát bên trong, bên ngoài khoác một chiếc áo khoác ngắn mỏng như sương.
Áo hai dây hơi ngắn, để lộ ra một đoạn eo thon thả. Nhìn lên trên, bộ n.g.ự.c đầy đặn bên trong áo tạo thành một đường cong tròn trịa, ở giữa có một khe rãnh nhỏ.
Tống Hứa Nghiễn liếc nhìn một cái rồi lập tức ngẩng đầu, dời mắt đi.
Anh ho một tiếng, không được tự nhiên nói: "Sau này đừng mua canh gà cho tôi nữa được không, tôi uống đến sắp phát ói rồi…”
Tống Hứa Nghiễn còn chưa nói dứt lời, Triệu Sứ đột nhiên giơ tay đặt lên nhân trung của anh ta.
Triệu Sứ nhìn vết m.á.u đỏ tươi trên đầu ngón tay mình, hét lên: "Tống Hứa Nghiễn! Sao anh lại chảy m.á.u mũi rồi!"
Cô vội vàng xin lỗi: "Xin lỗi xin lỗi! Em không biết canh đó bổ như vậy. Bây giờ phải làm sao đây? Em, em đi tìm khăn giấy cho anh nhé."
Triệu Sứ nói xong liền chạy đi tìm bạn trong câu lạc bộ của cô xin khăn giấy.
--------------------------------------------------