Bầu trời vẫn tiếp tục bị những đường dài màu nhạt cắt thành vô số mảnh nhỏ.
Sau khi Tống Hứa Nghiễn thực tập tại trụ sở nước ngoài của tập đoàn gia tộc được hai tháng, bầu trời xanh thẳm thật sự sụp đổ, cả thế giới chìm vào trong bóng tối vô tận.
Mở mắt ra lần nữa, Tống Hứa Nghiễn đã trở lại lớp học cấp ba, giáo viên ngữ văn trên bục giảng đang giảng giải một chương trong ‘Trăm năm cô đơn’.
Tống Hứa Nghiễn cho rằng mình đang mơ, bất chấp việc đang trong giờ học mà chạy thẳng ra ngoài, lao vào lớp của Triệu Sứ, kéo cô ôm vào lòng.
Thời gian dừng lại ngay lúc đó, ý thức của anh một lần nữa chìm vào bóng tối.
Mở mắt ra lần nữa, anh đã trở lại lớp học vừa rồi, giáo viên ngữ văn trên bục giảng vẫn đang giảng giải một chương trong ‘Trăm năm cô đơn.’
Lần này anh vẫn làm như vậy, kết quả cũng giống vậy, khi anh ôm Triệu Sứ vào lòng, thời gian lại thiết lập lại.
Cuối cùng anh cũng biết, tất cả những gì trước mắt không phải là mơ, đó là một thế giới giả tạo mà anh không thể làm chủ. Tất cả các cảnh phải giống như những gì đã từng xảy ra, thời gian mới có thể tiếp tục trôi, nếu không anh sẽ phải quay lại lớp học cấp ba, mọi thứ phải bắt đầu lại từ đầu.
Sau khi hiểu được quy luật này, Tống Hứa Nghiễn đã lợi dụng quy luật này để gặp lại Triệu Sứ. Triệu Sứ vẫn giống như hồi cấp ba, tặng quà cho anh, viết thư tỏ tình, ngày nào cũng bám theo anh, mạnh dạn bày tỏ tình cảm với anh.
Tống Hứa Nghiễn đắm chìm trong đó, đồng thời kiềm chế hành vi của mình.
Nhưng có một cảnh, anh mãi mãi không vượt qua được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-256-ngoai-truyen.html.]
Khi Hạ Thanh Thanh hỏi anh vào lúc kết thúc buổi tiệc tối của lễ hội thể thao mùa xuân: "Anh có thích Triệu Sứ không? Hay là ghét?"
Anh nhớ lại khuôn mặt đẫm nước mắt và bóng lưng cô độc rời đi của Triệu Sứ, không thể nào nói nên lời.
Mỗi lần anh đều kiên định nhìn Triệu Sứ, trả lời Hạ Thanh Thanh rằng: "Tôi thích cô ấy, rất rất thích."
...
Lần thứ tám mươi mốt Tống Hứa Nghiễn trở lại lớp học cấp ba, giáo viên ngữ văn trên bục giảng vẫn đang giảng giải một chương trong ‘Trăm năm cô đơn.’
Lần này cuối cùng anh cũng nghe rõ giọng nói của giáo viên, bà ấy đang đọc một đoạn văn trong sách - "Quá khứ đều là giả, hồi ức là một con đường không có hồi kết."
Tống Hứa Nghiễn không hiểu, tại sao quá khứ lại là giả, rõ ràng là đã xảy ra.
Giáo viên trên bục giảng tựa như nghe thấy tiếng lòng của Tống Hứa Nghiễn, ý vị sâu xa nhìn anh nói: "Thực mê đồ kỳ vị viễn."
"Ý của tôi là, hy vọng cậu đừng mắc kẹt trong hồi ức."
Đối với Cảnh Châu mà nói, từ lúc Triệu Sứ bước vào gian gác đó, kéo anh ra khỏi góc tối, cô đã trở thành một sự tồn tại khắc cốt ghi tâm trong anh.
Bởi vì ngọn nến sắp cháy đến ngón tay cô chính là tia sáng đầu tiên chiếu vào cuộc đời anh.
--------------------------------------------------