Không được là thứ yếu, chủ yếu là để Cảnh Châu nuôi mình, cô sợ rằng có một ngày anh sẽ chê mình, rồi độ tin tưởng giảm mạnh.
Dù sao đàn ông không phải đều như vậy sao, lúc đầu nói hay lắm, đến lúc thật sự nuôi rồi thì sẽ chê bạn, thậm chí còn không cho bạn có quyền lên tiếng trong nhà.
Triệu Sứ cho rằng, tự lực cánh sinh vẫn tốt hơn.
Cảnh Châu nghe cô nói xong, ánh mắt tối sầm lại. Rõ ràng không phải chị gái, hình như cô không hiểu tâm tư của anh một chút nào cả.
Sau khi Triệu Sứ đi làm, Cảnh Châu không lập tức đến trường, anh ngồi trong phòng mình một lúc.
Anh mở máy tính, trên trang là một phần mềm giải mã mã vạch, nhưng bất kể anh dùng cách gì, cũng không thể giải mã được thông tin của mã vạch đó.
Cảnh Châu phát hiện thấy có một mã vạch trên người Triệu Sứ, ở sau vai phải của cô.
Từ khi ở trong căn nhà thuê này, Cảnh Châu đã thay hết ổ khóa bên trong nhà một lần và chỉ làm một chìa khóa cho mình. Cho nên dù Triệu Sứ có khóa trái cửa phòng, anh cũng có thể dùng chìa khóa mà vào được.
Tối qua anh lặng lẽ vào phòng Triệu Sứ, nhìn thấy mã vạch trên lưng cô, dùng điện thoại chụp lại.
Thực ra vào lúc trước kỳ thi đại học hai ngày, lần vô tình đụng phải thân thể nửa khỏa thân của cô, anh đã chú ý thấy trên lưng cô có một mảng da sẫm màu. Lúc đầu anh còn tưởng là vết bớt, nhưng tối qua lúc kéo khóa váy dài của cô xuống, phát hiện hình như đó là một mã vạch. Đến khi vào phòng cô, nhìn thấy một lần nữa, anh mới xác nhận được.
Sao lại có người xăm một hình mã vạch lên người mình chứ? Anh không hiểu nổi.
Cảnh Châu mơ hồ cảm thấy mã vạch này nhất định có ý nghĩa đặc biệt gì đó, cho nên trong những ngày tiếp theo, anh đặc biệt chú ý đến từng nhất cử nhất động của Triệu Sứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-263-ngoai-truyen.html.]
Cuối cùng vào một đêm khuya, Triệu Sứ vì tăng ca mà về muộn, Cảnh Châu ra đón cô thì phát hiện ra manh mối.
Lúc đó Triệu Sứ không nhìn thấy anh, cô vừa đi vừa nói chuyện một mình.
Cảnh Châu chú ý thấy cô không đeo tai nghe, trên tay cũng không cầm điện thoại, cứ thế nói chuyện với không khí phía trước.
Anh đứng hơi xa, chỉ nghe thấy giọng cô có chút không kiên nhẫn, trong miệng còn lặp lại một con số, hình như là 97%, còn lại anh không biết.
Từ đó về sau, Cảnh Châu thường lặng lẽ đi theo sau cô khi cô tan làm. Anh rất kiên nhẫn, cho nên cuối cùng bí mật của Triệu Sứ cũng bị anh biết được.
Anh biết cô có một thứ gọi là hệ thống, cô nhận nhiệm vụ của hệ thống, phải giành được sự tin tưởng tuyệt đối của anh. Giá trị tin tưởng hiện tại dừng ở 97%, đợi cô hoàn thành nhiệm vụ, cô sẽ phải quay về.
Đối với cái gọi là nhiệm vụ này, Cảnh Châu không quan tâm lắm, điều anh để ý nhất là, Triệu Sứ hình như không phải người của thế giới này, cách rời đi của cô anh không thể kiểm soát được.
Anh cố gắng tìm ra cách mà cô liên lạc với hệ thống nhưng cuối cùng đều vô ích.
Thời gian càng lâu, lòng anh càng sốt ruột, may mắn là tối hôm đó anh đã tìm được.
Hôm đó Triệu Sứ tan làm đi liên hoan với đồng nghiệp, buổi tối say khướt được một đồng nghiệp nam đưa về. Cảnh Châu nhìn thấy cô ngoan ngoãn dựa vào lòng người khác, cuối cùng không kìm nén được sự tức giận và ghen tuông trong lòng, cũng không còn che giấu tâm tư của mình với cô nữa, muốn trực tiếp chiếm hữu cô.
Triệu Sứ đột nhiên tỉnh khỏi cơn say, ánh mắt kinh hoàng, khóc rất dữ dội. Nhưng nhìn cô nước mắt lưng tròng nằm dưới thân mình, Cảnh Châu đột nhiên cảm thấy tim mình nóng lên, dục vọng như ngọn lửa cháy ngàn dặm, khiến anh có chút mất kiểm soát.
Vào thời khắc cấp bách, Cảnh Châu nghe thấy Triệu Sứ la đến khàn cả họng, nhìn thấy khuôn mặt cô trắng bệch trong nháy mắt, anh mới lấy lại được lý trí, vội vàng rút ra, cố gắng hết sức khống chế bản thân không làm tổn thương cô.
--------------------------------------------------