Cảnh Châu giúp Triệu Sứ tắm rửa, bế cô vào phòng ngủ. Vì chống lại anh mà cô gần như đã dùng hết toàn bộ sức lực, rất nhanh sau đó đã ngủ say.
Cảnh Châu ra ngoài mua thuốc mỡ, về đến nhà thì cẩn thận bôi thuốc mỡ lên những vết bầm tím trên người cô. Khi xoa bóp đến cổ cô, anh vô tình phát hiện ra công tắc điều khiển bảng điều khiển.
Như vậy, tất cả bí mật của Triệu Sứ đều hoàn toàn bại lộ trước mặt anh.
Sau khi trải qua chuyện tối hôm đó, Triệu Sứ không có cách nào đối mặt bình thường với anh, cũng không muốn nói chuyện với anh.
Sau đó Cảnh Châu phải cố ý làm cho mình ốm đến phát sốt, Triệu Sứ mới miễn cưỡng đến chăm sóc anh. Nấu cháo cho anh, dặn dò anh uống thuốc đúng giờ, đút nước cho anh uống.
Một đêm nọ, Triệu Sứ nghe thấy anh nói đói, liền dậy đi vào bếp nấu mì cho anh.
Tay nghề nấu nướng của Triệu Sứ không tốt, ngay cả nấu cháo hay nấu mì đơn giản cũng không kiểm soát được lửa, không sống thì cũng nhừ, tóm lại hương vị đều khó tả. Nhưng mặc dù vậy, Cảnh Châu đều ăn hết.
Triệu Sứ hơi buồn ngủ, chống tay lên mặt bàn ngủ gật, đột nhiên cảm thấy có một đôi tay quấn quanh eo mình, cô theo bản năng quay đầu lại, môi chạm vào má Cảnh Châu.
Cảnh Châu ôm cô từ phía sau, đầu vùi vào hõm vai cô, môi nở một nụ cười: "Tiểu Sứ hôn anh, anh phải hôn lại." Nói xong liền chụt một cái lên môi Triệu Sứ.
Triệu Sứ không kịp đề phòng, tay run lên, suýt nữa đã làm rơi cái bát đặt trên mép bàn. Một lúc sau, cô ngượng ngùng quay đầu lại, có chút khó xử nói: "Tiểu Cảnh, cậu đừng như vậy."
Cảnh Châu chớp chớp đôi mắt vô tội: "Tại sao không thể như vậy? Anh đã vào đại học rồi, không phải em nói vào đại học rồi là có thể yêu đương sao?"
"Tôi..." Triệu Sứ mệt mỏi nói: "Tôi nói là yêu đương bình thường, không phải nói cậu và tôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-264-ngoai-truyen.html.]
"Chúng ta rất bình thường mà, anh đối với em như thế nào, em không cảm nhận được sao?"
Triệu Sứ ngẩn người.
Từ đó về sau, Cảnh Châu càng ngày càng mê đắm việc tiếp xúc thân thể với Triệu Sứ, hành động của anh cũng ngày càng quá đáng. Nếu Triệu Sứ không phải nghĩ đến chút giá trị tin tưởng cuối cùng của anh thì có lẽ đã sớm bỏ chạy rồi.
Cô sợ chọc giận anh sẽ xảy ra chuyện giống như tối hôm đó, đành phải chiều theo anh mọi chuyện.
Điều Cảnh Châu thích làm nhất, chính là bế cô ra ban công hôn, để lưng cô dựa vào lan can ban công. Họ ở tầng hai mươi ba, mỗi lần lưng Triệu Sứ dựa vào lan can, cô đều có cảm giác như mình sắp rơi xuống, cho nên sẽ chủ động vòng tay ôm cổ anh, điều này khiến Cảnh Châu rất thích.
May là Cảnh Châu chỉ hôn hôn ôm ôm, không vượt qua giới hạn cuối cùng của cô. Chỉ là, thỉnh thoảng anh sẽ muốn cô nằm ngủ trên cùng một chiếc giường với anh, điều này khiến Triệu Sứ cảm thấy có chút khó xử, thậm chí có một lần, anh còn yêu cầu cô mặc bộ đồ ngủ anh mua.
Sau khi anh đảm bảo đi đảm bảo lại rằng mình sẽ không đụng vào cô, Triệu Sứ mới miễn cưỡng mặc vào, sau đó là nụ hôn như mưa rào khiến cô ngạt thở ập đến, lòng bàn tay anh còn nóng hơn tối hôm đó, luồn vào trong quần áo cô, sờ khắp người cô.
Triệu Sứ muốn đẩy anh ra nhưng anh quá nặng, lại còn dán chặt vào cô. Đừng nói là đẩy ra, cô thậm chí còn không nhấc nổi một ngón tay.
Hành động của Cảnh Châu rất vội vàng, giống như chỉ hận không thể lập tức nuốt chửng cô. Khi cảm nhận được một luồng nhiệt nóng ấm chạm vào cơ thể mình, giọng nói của Triệu Sứ run lên, cô cầu xin anh: "Bây giờ không được, không phải anh đã hứa với em rồi sao?"
Cảnh Châu thở dốc, nóng lòng nói: "Nhưng anh muốn, anh muốn ngay bây giờ!"
Giọng anh khàn khàn, trong đó mang theo một chút đáng thương. Nhưng khi anh nhìn vào mắt Triệu Sứ lại như có vực sâu vạn trượng, muốn nuốt chửng cô.
Triệu Sứ nhắm mắt lại, lấy hết can đảm từ chối anh: "Bây giờ không được, thật sự không được, phải đợi... đợi chúng ta kết hôn đã."
Triệu Sứ thề, câu nói cuối cùng của cô chỉ là nói bừa. Cô cho rằng, Cảnh Châu đối với cô chỉ là ham muốn sắc dục đơn thuần, sẽ không thực sự muốn kết hôn với cô.
--------------------------------------------------