"Ừm, bởi vì trước đây vẫn luôn không có ý thức cho nên anh cũng không nhớ mình đã từng là npc trong những thế giới tiểu thuyết nào rồi."
"Vậy tại sao bây giờ anh lại có ý thức? Là vì gặp được em sao?" Triệu Sứ tự hỏi tự trả lời: "Hay là giữa chúng ta, những ký chủ sẽ kích hoạt một lỗi ẩn nào đó?"
Lục Cảnh Dương gật đầu: "Có thể."
"Vậy tại sao anh không nói cho em biết sớm hơn? Còn lén lút xem sổ tay của em, khiến em luôn sống trong sợ hãi, cứ tưởng là anh có ý đồ gì khác." Nghĩ đến việc cả hai đã công khai thú nhận với nhau, Triệu Sứ dứt khoát nói thẳng ra.
"Lúc đó anh chưa thể xác định được em là ký chủ, hơn nữa em cũng đã đổi sổ tay rồi, không phải sao? Anh không thấy được nội dung thật."
“Còn không phải là vì phòng ngừa anh sao?” Triệu Sứ hếch cằm, đắc ý nói: "Em thông minh chứ? Đã đoán trước được hành động của anh."
Lục Cảnh Dương khẽ nhướng mày, khóe miệng nở một nụ cười như có như không.
Quả thực tiến bộ hơn trước nhưng cũng không nhiều lắm.
Triệu Sứ đã xác nhận được Lục Cảnh Dương sẽ không gây nguy hiểm cho mình, dây thần kinh căng thẳng trong đầu cô cũng dần được thả lỏng: "Em đi tắm rửa rồi ngủ đây."
"Để anh giúp em xé miếng dán tàng hình nhé." Lục Cảnh Dương chủ động đề nghị giúp đỡ.
"Ừm... Được."
Triệu Sứ đứng dậy đi tới, quay người, đưa lưng về phía anh.
Ký chủ của trạm không gian bất kể đi vào thế giới tiểu thuyết nào, thay đổi bao nhiêu thân phận, cho dù tên và khuôn mặt đều thay đổi thì mã vạch cũng sẽ không bao giờ thay đổi. Nó sẽ hiển thị trực tiếp trên bề mặt da, vì vậy ký chủ phải chuẩn bị sẵn miếng dán tàng hình trước khi bước vào thế giới tiểu thuyết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-137-a.html.]
Mã vạch có tính bắt buộc như vậy là vì trước đây trạm không gian đã từng xảy ra sự cố đánh tráo npc, sau đó ban quản lý đã đưa ra một chính sách, trên người ký chủ phải có một ký hiệu có thể xác nhận danh tính trực tiếp, không thể bị bất kỳ yếu tố bên ngoài nào ảnh hưởng.
Vị trí mã vạch trên người mỗi ký chủ là do chính họ quyết định, có người vì để thuận tiện cho nên chọn in thẳng lên cánh tay, bởi vì mã vạch này không chỉ dùng để xác nhận danh tính ký chủ, mà còn có thể kết bạn.
Triệu Sứ không muốn để lộ quá nên đã chọn vị trí ở phía sau vai phải. Bình thường sẽ không nhìn thấy, trừ khi mặc áo quây hoặc áo dây thì mới lộ ra.
Lục Cảnh Dương nhìn tấm lưng trắng nõn của Triệu Sứ, chiếc cổ thon dài trắng muốt, xương bướm như ẩn như hiện, giữa lưng là một đường sống lưng sâu hun hút kéo dài xuống dưới, kéo dài đến nơi anh không nhìn thấy.
Cánh tay Lục Cảnh Dương không tự chủ được vuốt dọc theo sống lưng cô.
Triệu Sứ khẽ rùng mình, quay mặt lại nhìn anh: "Không phải chỗ này... Thôi, để em tự làm vậy.”
Lục Cảnh Dương giữ chặt vai cô: "Anh biết, em đừng nhúc nhích."
Anh nhanh chóng xé miếng dán tàng hình ra, không nhìn cô nữa.
Triệu Sứ quay về phòng lấy đồ ngủ và khăn tắm, trước khi vào phòng tắm, cô đột nhiên nghĩ đến một vấn đề: "Lục Cảnh Dương, tên thật của anh là gì?"
Lục Cảnh Dương khựng lại: "Tên đó đã lâu không dùng rồi, em có thể gọi anh là Lục Cảnh Dương, hoặc 990 cũng được."
"Vậy em vẫn gọi anh là Lục Cảnh Dương nhé."
"Ừm."
"Vậy mã vạch của anh ở đâu? Em có thể xem không? Thêm bạn luôn nhé."
--------------------------------------------------