Từ sau lần Lục Cảnh Dương chăm sóc Phương Bách Xuyên thất tình một đêm kia, Phương Bách Xuyên đã coi Lục Cảnh Dương là người bạn trong lúc hoạn nạn, thường xuyên rảnh rỗi lại đến ăn chực.
Triệu Sứ lắc đầu: "Đừng nhìn tôi, tôi không biết nấu."
Lục Cảnh Dương lúc này rất phiền cái bóng đèn này, chỉ hận không thể lập tức đuổi cậu ta đi, nhưng vì tình nghĩa, đành phải nói: "Tôi cũng không muốn nấu, ra ngoài ăn đi."
Chủ yếu là không muốn nấu cho cậu ta ăn.
Họ đến nhà hàng dưới tầng để ăn, Lục Cảnh Dương gọi cho Triệu Sứ một cốc sữa chua xoài, Triệu Sứ uống một ngụm, nhíu mày lẩm bẩm: "Quá loãng, không ngon."
"Đưa anh, em uống của anh đi." Lục Cảnh Dương nói xong liền đổi cốc nước anh chưa kịp uống với Triệu Sứ.
Phương Bách Xuyên nhìn Lục Cảnh Dương rất tự nhiên uống cốc nước Triệu Sứ đã uống, trong lòng thầm nghĩ: Quá tâm cơ!
Sau khi đồ ăn được mang lên, Triệu Sứ thấy trong phần ăn của mình có một món cá lóc om. Cô không thích ăn cá lóc, liền đẩy cả bát sang cho Phương Bách Xuyên.
Đang đẩy sang thì bị Lục Cảnh Dương chặn lại giữa đường: "Em đừng có cái gì không ăn cũng đẩy cho cậu ta, cậu ta sắp thành thùng rác đựng đồ ăn thừa của em rồi."
Phương Bách Xuyên vừa định nói mình cũng không ghét thì đã thấy Lục Cảnh Dương quay sang cười nói với Triệu Sứ: "Sau này có thể đưa cho anh, anh không kén ăn, có thể giúp em giải quyết."
Phương Bách Xuyên âm thầm trợn mắt: Tây Hồ Long Tỉnh, Động Đình Bích La Xuân, đều không bằng anh!
Ăn xong, Triệu Sứ muốn về trường, Phương Bách Xuyên không để ý đến áp suất không khí xung quanh đột ngột giảm xuống, cũng không để ý đến ánh mắt hung ác của Lục Cảnh Dương, chủ động nhận nhiệm vụ đưa Triệu Sứ về trường.
Ngồi trên xe, Phương Bách Xuyên cuối cùng cũng không nhịn được hỏi Triệu Sứ: "Lục Cảnh Dương trà xanh như vậy, cậu không nhận ra sao?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-215-b.html.]
Phương Bách Xuyên vẫn luôn cho rằng mình đã khá trà nhưng chút trà xanh của cậu ta ở trước mặt Lục Cảnh Dương chẳng là cái thá gì cả!
"Ừm..." Triệu Sứ suy nghĩ một chút rồi nói: "Hình như có một chút."
Phương Bách Xuyên kinh ngạc nói: “Cậu không để ý sao?"
"Không để ý."
"Cậu thích trà xanh à?"
"Cũng được… có thể nói là khá thích."
Phương Bách Xuyên buột miệng thốt ra: "Vậy sao cậu không thích tôi?"
Triệu Sứ khẽ cười một tiếng, lý trực khí tráng hỏi ngược lại cậu ta: "Tại sao tôi phải thích cậu? Cậu cũng không trà xanh với tôi mà! Bình thường cậu đối xử với tôi như thế nào, trong lòng cậu không rõ sao?"
Đối tượng trà xanh của Phương Bách Xuyên vẫn luôn chỉ có Hạ Đường, Triệu Sứ cảm thấy cậu ta có thể hỏi mình câu hỏi này, thật sự là có vấn đề về não!
Phương Bách Xuyên cũng phản ứng lại, câu hỏi của mình có chút không thích hợp, cậu ta liền đổi một câu hỏi khác để tiếp tục hỏi cô: "Vậy cậu có cân nhắc chấp nhận Lục Cảnh Dương không?"
"Con người anh ấy cũng khá tốt nhưng... tôi không thích yêu xa."
"Yêu xa? Hai người thì yêu xa cái gì chứ?" Phương Bách Xuyên không hiểu.
Rõ ràng quê nhà hay trường học đều ở cùng một chỗ, yêu xa cái gì?
Triệu Sứ thở dài: "Thôi, cậu không hiểu đâu."
--------------------------------------------------