"Không phải... Chỉ là nếu như bị người khác nhận ra thì cô sẽ bị ảnh hưởng rất lớn, cô không sợ sao?" Triệu Sứ vô cùng khó hiểu.
Lỡ như bị nhận ra, hình tượng nữ thần mà Hạ Thanh Thanh dày công xây dựng sẽ bị hủy hoại, cô ta thực sự không sợ sao?
"Sẽ không đâu, tôi có thể chắc chắn." Hạ Thanh Thanh mỉm cười: "Chỉ cần cậu không nói, sẽ không ai biết."
Trên thực tế, Hạ Thanh Thanh chưa bao giờ làm việc gì mà không chuẩn bị. Cô ta đã nghĩ sẵn đường lui, nếu bị phát hiện, cô ta sẽ lập tức đổ hết mọi tội lỗi lên đầu Triệu Sứ, còn bản thân thì không bị ảnh hưởng gì cả.
Bởi vì cô ta thực ra cũng không tin tưởng Triệu Sứ lắm, đến tìm cô giúp đỡ, hoàn toàn là vì lần trước hiệu quả quá tốt, mà dường như cô cũng không có ý định phản bội, Hạ Thanh Thanh cảm thấy có thể mạo hiểm thêm một lần nữa.
Số phận của Hạ Thanh Thanh cả đời này đều dựa vào việc cô ta từng bước lấy ít đổi nhiều mà có được, lần nào cũng như đi trên dây nhưng lần nào cũng có thể bình an vô sự.
Cô ta tin chắc mình là con bạc lợi hại nhất, có thể đánh những quân bài tệ nhất thành kết quả tốt nhất. Việc cô ta bây giờ có thể ngồi cùng những học sinh từ trường quý tộc chính là minh chứng tuyệt vời nhất.
Triệu Sứ vẫn còn chìm trong mạch suy nghĩ của bản thân, nghe thấy tiếng trận đấu trên sân kết thúc, cô ngây người đứng tại chỗ.
Hạ Thanh Thanh phản ứng trước, nhanh chóng chạy ra sân đưa nước và khăn cho Tống Hứa Nghiễn.
Triệu Sứ thấy vậy, đột nhiên nhớ ra nhiệm vụ của mình, cũng chạy tới đưa nước cho Tống Hứa Nghiễn.
Hai chai nước đưa đến trước mặt Tống Hứa Nghiễn, anh ta ngẩng đầu lên, một người mỉm cười ngọt ngào, một người biểu cảm hơi đờ đẫn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-180-a.html.]
Có lẽ vì Triệu Sứ và Hạ Thanh Thanh thời gian này thường xuyên bị người ta nhắc đến, cho nên giờ phút này cả sân đều đang nhìn về phía bên này hóng hớt, muốn xem xem Tống Hứa Nghiễn sẽ chọn ai.
Lúc Tống Hứa Nghiễn đưa tay về phía Triệu Sứ, anh ta nghe thấy trong tiếng ồn ào hỗn loạn có xen lẫn vài âm thanh rất chói tai.
"Không thể nào? Anh ta không định chọn Triệu Sứ chứ?"
"Triệu Sứ mất mặt như thế, không thể chọn cô ta được."
"Các cậu không nhớ à, trước đây nam thần trường chúng ta ghét Triệu Sứ đến thế nào, không lẽ anh ta sẽ tự vả sao?"
...
Đến khi Tống Hứa Nghiễn hoàn hồn lại, anh ta đã cầm lấy chai nước của Hạ Thanh Thanh.
Anh ta kinh hãi nhìn Triệu Sứ, chỉ thấy cô đã quay người bỏ đi.
Thực ra lúc đó Triệu Sứ chỉ nghĩ đến chuyện Hạ Thanh Thanh nói với cô về việc nhảy thay, hoàn toàn không nghe thấy tiếng động bên ngoài, khi thấy anh ta cầm lấy chai nước của Hạ Thanh Thanh, cô cho rằng nhiệm vụ đã hoàn thành nên chuẩn bị rời đi.
Tình huống bây giờ đã khôi phục lại nội dung trong tiểu thuyết, mặc dù trong tiểu thuyết là một người qua đường đưa nước nhưng kết quả đều giống nhau, dù sao thì cũng là để vả vào mặt cô một cái.
Triệu Sứ lơ đễnh đi về, đột nhiên cảm thấy có người vỗ vai mình.
--------------------------------------------------