Tống Hứa Nghiễn dùng tay bịt mũi, hơi ngẩng đầu, ánh mắt liếc thấy Triệu Sứ đang vội vội vàng vàng chạy trong màn đêm. Chiếc váy dài của cô tung bay trong gió, như thể nhẹ nhàng lướt qua trái tim anh ta.
Máu mũi của anh càng chảy nhanh hơn.
Triệu Sứ xin bạn một gói giấy ăn và khăn ướt, vì Tống Hứa Nghiễn quá cao, Triệu Sứ hành động hơi khó khăn, cô đành phải dìu anh ta đến ngồi xuống cái ghế dài bên đường.
Triệu Sứ đưa cho anh ta mấy tờ giấy để bịt mũi lại trước, sau đó cô dùng khăn ướt lau sạch vết m.á.u trên mặt anh ta, cuối cùng mới cẩn thận lau sạch tay mình, nói: "Thực sự xin lỗi anh, em không biết sẽ thành ra như vậy. Canh gà chắc chắn không có vấn đề gì, có vấn đề hẳn là nằm ở nhân sâm."
Lúc đặt đồ ăn, Triệu Sứ nghĩ Tống Hứa Nghiễn vừa mới phẫu thuật xong, cần phải bồi bổ sức khỏe nên cô đã đặc biệt chọn nhân sâm núi trong danh mục nguyên liệu, còn đặt gấp đôi số lượng.
"Phòng y tế của trường lúc này đã đóng cửa rồi, hay là anh ra hiệu thuốc bên ngoài mua chút thuốc đi."
Triệu Sứ nói rất chân thành, Tống Hứa Nghiễn biết cô đã hiểu lầm rồi nhưng anh ta cũng chỉ có thể thuận nước đẩy thuyền đáp lại: "Lần sau đừng mua canh gà cho tôi nữa."
"Không mua nữa không mua nữa!" Triệu Sứ lắc đầu như trống bỏi.
Biết thế thì từ đầu cô đã không mua rồi, thứ này đắt lắm. Đây là lần đầu tiên cô hào phóng như vậy, lúc đầu còn sợ anh ta không ăn, nào ngờ bây giờ lại thành ra như vậy.
Nói xong những lời này, Tống Hứa Nghiễn không còn lý do gì để ở lại đây nữa, liền đứng dậy chuẩn bị rời đi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-111-b.html.]
Đi được vài bước thì đột nhiên dừng lại, hơi quay đầu lại, vẻ mặt u ám nói: "Triệu Sứ, lần sau đừng mặc quần áo như thế này nữa, xấu c.h.ế.t đi được."
Đợi anh ta đi xa, Triệu Sứ cúi đầu nhìn quần áo của mình, không hài lòng lẩm bẩm: "Xấu chỗ nào chứ, cả câu lạc bộ chúng ta đều mặc như thế này."
Nhưng đồng thời, cô lại thấy hôm nay tính tình Tống Hứa Nghiễn khá tốt. Dù cô đã khiến anh ta thành bộ dạng như vậy nhưng anh ta cũng không nổi giận.
Ừm, thật hiếm thấy!
Triệu Sứ nhận được một đơn đặt hàng rất đặc biệt, không phải nhờ cô học thay mà là nhờ cô giúp tham gia hoạt động chiêu sinh của câu lạc bộ khiêu vũ.
Khi vào đại học, Triệu Sứ đã đăng ký vào câu lạc bộ múa cổ điển theo cốt truyện của nữ phụ, còn cô gái kia thì đăng ký câu lạc bộ nhạc jazz. Hai người cùng tham gia một hoạt động vào cuối tháng 11 nhưng thứ tự ra sân khác nhau.
Triệu Sứ ước tính thời gian trung bình thì họ cách nhau khoảng bốn mươi phút. Thấy thời gian còn khá thoải mái nên cô nhận lời.
Đến ngày đó, Triệu Sứ cuối cùng cũng gặp được cô gái đặt hàng. Tóc dài thướt tha, dung mạo rất thanh thuần.
Cô cảm thấy người này có chút quen mắt, đến khi nghe cô ấy giới thiệu thân phận thì cô mới chợt nhớ ra.
Cô ấy tên là Hạ Thanh Thanh, là bạn gái cũ của Hạ Diệu, họ đã từng gặp nhau một lần.
"Cô đã có thời gian đến đây thì sao không tự mình ra sân?" Triệu Sứ không hiểu.
--------------------------------------------------