Ngày hôm sau, trên đường đến lớp, Triệu Sứ gặp Phương Bách Xuyên, cậu ta nhiệt tình khoác vai cô, nói: "Tiểu Sứ, trưa nay đi ăn cơm với tôi không? Trung tâm thành phố mới mở một nhà hàng kiểu Hồng Kông, tôi mời cậu đi ăn."
Triệu Sứ nghĩ đến thời khóa biểu của mình: "Hôm nay không được, buổi chiều tôi còn có tiết, sợ không về kịp."
"Tôi lái xe nhanh lắm."
"Nhưng từ đây đến trung tâm thành phố rất xa."
"Vậy thì đừng đi học nữa, tôi tìm người học thay cho cậu một buổi. Chúng ta đi ăn trước, ăn xong tôi dẫn cậu đi dạo một vòng, sẵn tiện mua cho cậu ít đồ."
Phương Bách Xuyên kiên quyết phải kéo Triệu Sứ đi ăn với mình cho bằng được, vừa dụ dỗ cô bằng quà, vừa xúi giục cô trốn học, ngay cả nguyên tắc mà cậu ta vẫn luôn tuân thủ khi còn là học sinh ngoan cũng bỏ luôn.
Triệu Sứ lắc đầu: "Không được, tôi làm nghề này mà, sao có thể để người khác kiếm tiền của tôi được. Hơn nữa, tôi vẫn phải đi học, nếu không thì cuối kỳ sẽ không có điểm."
"Triệu Sứ, từ khi nào mà cậu lại chăm chỉ như thế vậy? Cậu đúng là khác hẳn trước kia!"
Phương Bá Xuyên làm bạn cùng bàn với Triệu Sứ trong suốt mấy năm cấp ba, cô có thói quen nhét đầy truyện ngôn tình vào trong hộc bàn, vào giờ học thì xếp sách giáo khoa trên bàn thành một chồng thật cao rồi lén lút trốn ở dưới đọc truyện.
Triệu Sứ liếc nhìn cậu ta: "Phương Bách Xuyên, cậu cũng khác trước rồi, trước kia cậu không bao giờ trốn học cả."
Phương Bách Xuyên thoáng bối rối: "Được rồi, tôi nói không lại cậu. Vậy thế này đi, hôm nay tôi mời cậu ăn ở trường, được chứ?"
Triệu Sứ suy nghĩ một lát rồi gật đầu: "Được."
*
Trưa tan học, căng tin số 1 chật kín người.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-phu-cham-chi-dien-kich/chuong-107-b.html.]
Nghe tiếng ồn ào xung quanh, Phương Bách Xuyên nhíu mày: "Nhất định phải ăn ở đây sao? Nhiều người thế này, xếp hàng chắc phải lâu lắm."
"Giờ này thì căng tin nào chả phải xếp hàng? Ngay cả căng tin số 5 đắt đỏ cũng phải xếp hàng." Triệu Sứ kéo Phương Bách Xuyên, nhanh chóng đứng vào sau một hàng.
"Cậu từng đến căng tin số 5 à?" Phương Bách Xuyên hỏi: "Đi với ai?"
"Lục Cảnh Dương."
"Chỉ có hai người thôi à?"
"Ừ."
Phương Bách Xuyên lập tức "Ồ~" lên một tiếng đầy ẩn ý, âm cuối kéo dài ra nghe có vẻ kỳ quái.
Triệu Sứ liếc cậu ta: "Chỉ là đi ăn bình thường thôi, giống như bây giờ tôi đi ăn với cậu vậy."
"Đừng! Chúng ta chỉ là bạn bè bình thường." Vừa rồi Phương Bách Xuyên còn tò mò hóng hớt, nghe câu này xong, cậu ta lập tức hùng hồn phân trần, vạch rõ ranh giới với cô.
"Tôi và Lục Cảnh Dương cũng chỉ là bạn bè bình thường." Triệu Sứ nói.
"Được rồi." Phương Bách Xuyên miễn cưỡng chấp nhận lời giải thích của cô.
Hai người xếp hàng hai mươi phút mới đến lượt, sau khi lấy cơm xong, quan sát trong căng tin một hồi, cuối cùng phát hiện ra một chiếc bàn trống ở góc, lúc này mới ngồi xuống được.
Vừa ngồi xuống, Phương Bách Xuyên đã thao thao bất tuyệt kể chuyện của cậu ta và Hạ Đường cho cô nghe.
Cậu ta nói tối hôm qua đã hỏi ý kiến của Hạ Đường về bài đăng đó, Hạ Đường nói cô ấy không để ý. Không để ý tức là không phản đối việc có tình cảm với cậu ta, không phản đối thì có nghĩa là cậu ta có cơ hội…
--------------------------------------------------