Phòng của cô và anh bị ngăn cách bởi phòng của Tần Tư Ngọc, muốn trèo qua cũng có chút khó khăn, nhưng Bạch Tuyết lại nhẹ nhàng quay về ban công phòng mình một cách dễ dàng.
Khương Mộ tròn mắt kinh ngạc, thầm nghĩ, có kỹ năng này, sau này lén lút qua lại đúng là tiện thật.
Nhưng dù sao thì họ cũng sắp về nước rồi.
Sau khi Khương Mộ xuống lầu, một lát sau Bạch Tuyết mới đi xuống.
Không một ai phát hiện ra hai người họ đã ngủ cùng nhau tối qua.
Hôm nay ban ngày không có lịch trình gì, tổ chương trình cho họ thời gian để thu dọn hành lý.
Đến tối, mọi người sẽ cùng nhau ăn tiệc chia tay.
Trước bữa tiệc, tổ chương trình đến thông báo một việc: tối nay sẽ tiến hành bốc thăm hẹn hò giấu mặt.
Các khách mời nam sẽ bốc thăm, bốc được ai thì sẽ được hẹn hò với người đó.
Buổi hẹn hò này sẽ được sắp xếp sau khi về nước.
Kết quả bốc thăm chỉ có các khách mời nam biết, còn các khách mời nữ không hề hay biết. Đến ngày hẹn, họ sẽ đợi ở địa điểm đã định trước, và chỉ khi đó mới biết ai là người sẽ hẹn hò với mình.
Tối hôm đó, trong lúc bốc thăm, Triệu Giai Giai luôn để ý đến biểu cảm của Ngô Trạch Dã. Khi thấy trên mặt anh ta thoáng qua một tia vui mừng, cô ta liền biết, Ngô Trạch Dã đã bốc trúng Khương Mộ.
Triệu Giai Giai biết rằng, nếu không làm gì đó ngay bây giờ, có lẽ sau khi về nước, cô ta sẽ chẳng còn cơ hội nào nữa.
Buổi tối, Triệu Giai Giai nhắn tin cho Ngô Trạch Dã, hẹn anh ta ra ban công trên lầu gặp mặt, nói là có chuyện muốn nói.
Để chắc chắn Ngô Trạch Dã sẽ đến, Triệu Giai Giai cố tình nói thêm rằng chuyện đó liên quan đến Khương Mộ.
Ngô Trạch Dã nhận được tin nhắn đúng lúc đang nói chuyện với Khương Mộ.
Anh vừa mới để ý thấy dáng đi của Khương Mộ hơi kỳ lạ, nên hỏi thăm xem cô có khó chịu ở đâu không.
Điện thoại của anh đặt ngay trên bàn, tin nhắn hiện lên, cả hai người cùng lúc nhìn xuống.
Ngô Trạch Dã thấy tin nhắn, dĩ nhiên Khương Mộ cũng thấy.
Vẻ mặt Ngô Trạch Dã có chút lúng túng và không tự nhiên.
Khương Mộ cũng không thể giả vờ như không thấy, dù sao tin nhắn cũng nhắc đến tên mình.
Ngô Trạch Dã nói: “Cậu yên tâm, tôi sẽ không đi đâu.”
Khương Mộ mím môi: “Anh cứ đi đi, biết đâu lại là chuyện quan trọng.”
Ngô Trạch Dã nhíu mày, không nói gì thêm."
"Dưới sự khuyên nhủ của Khương Mộ, Ngô Trạch Dã quyết định sẽ đi gặp Triệu Giai Giai để nghe xem cô ta muốn nói gì, nhân tiện cũng nói cho rõ ràng mọi chuyện.
chương trình chỉ còn một tháng nữa là kết thúc, Ngô Trạch Dã không muốn Triệu Giai Giai tiếp tục lãng phí tâm tư vào mình. Dứt khoát từ sớm, có lẽ cả hai sẽ có một kết quả tốt đẹp hơn.
Khương Mộ cũng chẳng tò mò Triệu Giai Giai sẽ nói gì với Ngô Trạch Dã. Quanh đi quẩn lại cũng chỉ có mấy lời sáo rỗng ấy, dựa vào ký ức của nguyên chủ, cô đã nhìn thấu con người của Triệu Giai Giai từ lâu.
Có điều lần này, e rằng Triệu Giai Giai sẽ phải tự mình gánh lấy hậu quả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-vuong-tra-xanh/chuong-129.html.]
Ban công trên lầu vốn không có camera giám sát, nên mấy lần trước Khương Mộ và Ngô Trạch Dã mới có thể thoải mái trò chuyện ở đó. Thế nhưng, kể từ hôm hai người họ nói chuyện rất lâu trên ấy, tổ chương trình đã để ý đến địa điểm này và lẳng lặng lắp một chiếc camera.
Thật trùng hợp, Khương Mộ đã vô tình trông thấy khi lên lầu.
Cô không nói cho ai biết chuyện này, có lẽ ngoài cô ra cũng chẳng ai hay.
Triệu Giai Giai hẹn Ngô Trạch Dã ở đó, hẳn cũng vì nghĩ rằng nơi này vẫn còn an toàn và kín đáo.
Đó cũng là lý do Khương Mộ cố gắng thuyết phục Ngô Trạch Dã đi gặp Triệu Giai Giai.
Một giờ sau, Ngô Trạch Dã rời khỏi ban công, Triệu Giai Giai cũng lẳng lặng đi theo sau anh.
Ciao Ciao/YTB: Ciao Kể Chuyện
Cùng lúc đó tại phòng điều khiển trung tâm, một đám người đang xúm lại quanh một màn hình.
“Ai mà ngờ được Triệu Giai Giai lại là loại người này chứ.”
“Thật không ngờ người tâm cơ, thảo mai nhất lại chính là cô ta. Phí công trước đây tôi còn thấy tiếc cho cổ.”
“So với cô ta, Tần Tư Ngọc trông còn đáng yêu chán.”
“Cô ta còn bảo Khương Mộ nói xấu mình, trong khi Khương Mộ tốt hơn cô ta gấp vạn lần. Tôi nhớ lúc Khương Mộ mới đến, cô ta còn chủ động bắt chuyện, nói muốn làm bạn với Khương Mộ. Đến khi Khương Mộ bị mọi người ghét bỏ, cô ta cũng luôn bày mưu tính kế giúp đỡ. Khi ấy tôi còn tưởng cô ta tốt bụng lắm, giờ xem ra là tôi mắt mù rồi.”
“May mà lắp cái camera này kịp thời. Lúc lắp tôi còn nghĩ chương trình sắp hết rồi, lắp làm gì nữa, không ngờ lại hữu dụng đúng lúc thế này.”
Các nhân viên vây quanh bàn tán một lúc, cuối cùng đạo diễn mới lên tiếng: “Đừng buôn chuyện nữa, làm việc của mình đi.”
Mọi người đành giải tán, ai về việc nấy.
Đạo diễn suy nghĩ một lát rồi nói: “Tiểu Trương, sao chép đoạn video này ra cho tôi.”
“Vâng, có ngay đây ạ.”
Sau khi đạo diễn cầm USB rời khỏi phòng điều khiển để đi tìm nhà sản xuất, đám người vừa tản ra lại tụm lại với nhau.
“Tôi cá là nhà sản xuất chắc chắn sẽ công khai đoạn video này. Triệu Giai Giai phen này xong đời rồi.”
“Tôi cũng nghĩ vậy, với tính cách của nhà sản xuất thì...”
“Nhưng mà những lời Triệu Giai Giai nói cũng ảnh hưởng không tốt đến Khương Mộ đâu.”
“Thì có sao đâu. Chỉ sợ chương trình không có nhiệt, chứ không sợ chuyện bé xé ra to. Hơn nữa, hình tượng của Triệu Giai Giai sụp đổ hoàn toàn rồi, lời cô ta nói có độ tin cậy rất thấp, khán giả có khi chẳng tin đâu.”
“Ngày mai là về rồi, vậy chắc phải đến cuối tuần sau chương trình mới công bố nhỉ?”
“Chưa chắc đâu, đạo diễn nói cuối tuần có thể sẽ phát sóng liên tiếp hai ngày đấy.”
Địa điểm ghi hình trong nước của “Người Yêu Chung Nhà” là một căn biệt thự kiểu Tây trong khu đô thị Bán Đảo Danh Uyển ở trung tâm thành phố.
Căn nhà tuy nhỏ hơn trang viên ở nước ngoài một chút, nhưng vẫn thừa sức cho tám người ở.
Biệt thự ba tầng, khách mời nữ ở tầng hai, khách mời nam ở tầng ba, tầng một là phòng khách, bếp và phòng ăn. Sân thượng là một khu vườn ngoài trời, còn có cả một quầy bar.
Ngay ngày các khách mời chuyển vào, trên mạng đã lan truyền tin tức tất cả khách mời của “Người Yêu Chung Nhà” đã về nước.
--------------------------------------------------