Trong bữa ăn, Hạ Tư Lung tỏ ra rất chu đáo, không chỉ giúp Khương Mộ tráng bát bằng nước ấm, mà còn chuẩn bị sẵn khăn ướt cho cô lau tay.
Gọi một món tôm, Hạ Tư Lung đều chủ động bóc giúp cô, không để cô phải động tay.
Một cậu em trai chu đáo và dịu dàng như vậy quả thật hiếm thấy.
Khương Mộ đã ăn cơm với không ít chàng trai trẻ tuổi, rất ít người được như Hạ Tư Lung. Đa số đều là “công tử bột”, bản thân còn không biết làm, làm sao có thể nghĩ đến việc giúp người khác.
Bữa cơm này, Khương Mộ đã có cái nhìn toàn diện hơn về tính cách của Hạ Tư Lung.
Môi trường trưởng thành quyết định tính cách, Hạ Tư Lung hẳn là một chàng trai khá độc lập. Nhìn quần áo và giày dép của cậu, cũng có thể thấy gia cảnh bình thường.
Ăn được nửa bữa, Khương Mộ nhân lúc cậu đi vệ sinh, đã chủ động thanh toán hóa đơn.
Đến khi hai người ăn xong, Hạ Tư Lung định tính tiền, thì được báo là Khương Mộ đã trả rồi.
Hạ Tư Lung có chút kinh ngạc, sau đó có vẻ không vui.
Khương Mộ chớp mắt, chắp tay trước ngực, đáng yêu nhìn cậu nói: “Lần này để em mời anh nhé. Vừa rồi anh gần như không ăn gì, cứ mải bóc tôm giúp em, em ăn hết rồi. Để anh mời em sẽ ngại lắm.”
Khương Mộ vừa nói vừa chớp mắt, bĩu môi, dáng vẻ này ai nhìn cũng không thể giận cô được.
Huống chi Hạ Tư Lung đối với Khương Mộ không có chút sức đề kháng nào. Trước đây Khương Mộ trước mặt cậu luôn là một người dịu dàng, đột nhiên thấy dáng vẻ đáng yêu này của cô, cậu liền choáng váng, chỉ biết ngây ngốc gật đầu.
“Vậy thì tốt quá, ăn cơm với anh vui lắm.”
Nói xong, Khương Mộ đột nhiên kéo áo của Hạ Tư Lung: “Đợi đã, trên áo anh có gì bẩn này.”
Hạ Tư Lung dừng lại, cúi đầu nhìn Khương Mộ. Hai người đứng rất gần, làn da của Khương Mộ mịn màng như lòng trắng trứng, lời nói của cô, đôi môi lúc mở lúc đóng, trông vô cùng ngọt ngào.
Khương Mộ nhặt một mảnh vỏ tôm nhỏ trên n.g.ự.c áo cậu: “Hóa ra là vỏ tôm.”
Tim Hạ Tư Lung đập thình thịch, hơi thở nặng nề, mặt cũng đỏ bừng, không biết nên nói gì.
“Được rồi, chúng ta đi thôi.”
Trước mặt Khương Mộ, cậu vô cùng bị động, như thể cả người bị cô câu dẫn, nắm trong lòng bàn tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-vuong-tra-xanh/chuong-549.html.]
Rời khỏi nhà hàng, Khương Mộ đang định nói phải về nhà, không ngờ lại chạm mặt Lục Tư Hằng.
Lục Tư Hằng không đi một mình, mấy người hôm đó gặp ở “Tháng Năm” cũng có mặt.
Mấy người đi thẳng về phía họ, đối mặt với Khương Mộ.
Khương Mộ vẫn mỉm cười, định giả vờ không quen biết, ai ngờ cô gái bên cạnh Lục Tư Hằng chủ động nói: “Tư Hằng, trùng hợp quá, gặp bạn học của anh này.”
Lục Tư Hằng nhìn chằm chằm Khương Mộ, ánh mắt lạnh lùng, rồi lại liếc sang Hạ Tư Lung bên cạnh cô.
Khương Mộ khẽ nhướng mày, coi như không nghe thấy lời cô gái kia nói.
Muốn cô chủ động chào hỏi, không có khả năng.
Ai ngờ khi họ sắp lướt qua nhau, Lục Tư Hằng đột nhiên lên tiếng: “Khương Mộ.”
Bước chân Khương Mộ khựng lại, khóe miệng hơi nhếch lên, nhưng rất nhanh lại hạ xuống.
Cô nghi hoặc nhìn Lục Tư Hằng, nhíu mày, ngạc nhiên nói: “A, là anh à, lâu rồi không gặp.”
Lần trước ở “Tháng Năm” rõ ràng đã gặp nhau, nhưng lời này của Khương Mộ nói ra như thể hôm đó không hề thấy anh.
Cũng phải, hôm đó có chào hỏi đâu, Khương Mộ nói không thấy là không thấy.
“Ừ.” Lục Tư Hằng lạnh lùng nhìn cô, trong mắt có một ý vị kỳ lạ: “Vị này là?”
Khương Mộ cười cười: “Đây là bạn trai tôi, Hạ Tư Lung.”
Ciao Ciao/YTB: Ciao Kể Chuyện
Hạ Tư Lung đột nhiên bị Khương Mộ khoác tay, ngây người vài giây, nhưng may là cậu phản ứng nhanh, rất nhanh đã trở lại tự nhiên.
“Chào anh.”
Khương Mộ chỉ vào Lục Tư Hằng giới thiệu với Hạ Tư Lung: “Đây là bạn học cấp ba của chị, cũng là bạn trai cũ... một trong số đó. Nhưng mà lâu quá rồi, vừa rồi chị còn không nhận ra.”
Lời nói của Khương Mộ khiến bạn của Lục Tư Hằng không kìm được mà bật cười, sắc mặt Lục Tư Hằng trở nên khó coi, nhìn chằm chằm vào mắt Khương Mộ không nói lời nào.
Sau khi họ đi khỏi, Khương Mộ mới buông tay Hạ Tư Lung ra, cô ngại ngùng lè lưỡi: “Xin lỗi nhé, vừa rồi mượn tay em một chút, em không để ý chứ?”
--------------------------------------------------