Phó Hi Nghiễm c.h.ế.t lặng. Anh không thể ngờ người đang nhảy trên sân khấu chính là cô gái khiến anh ngày đêm mong nhớ.
Điệu ballet cổ điển này mô phỏng lại những kỹ thuật và phong cách biểu diễn tinh xảo của ballet cung đình. Trần Vũ Sinh trở thành người hỗ trợ, giúp Khương Mộ thực hiện những động tác đẹp đẽ và tao nhã. Dưới sự phối hợp của anh, cô bay lượn, bật nhảy, xoay vòng trên sân khấu, vẽ nên một vẻ đẹp đến nghẹt thở.
Vũ điệu này hoàn toàn là sân khấu để phô diễn kỹ thuật cá nhân của Khương Mộ, còn Trần Vũ Sinh chỉ làm nền cho cô. Tuy nhiên, điều này cũng tạo ra áp lực cực lớn, đòi hỏi cô phải hoàn hảo hơn bài thi trước rất nhiều. Cô phải kiểm soát thăng bằng tuyệt đối, trong khoảnh khắc ngắn ngủi phô diễn những đường cong tuyệt mỹ của cơ thể. Mỗi bước nhảy đều không được phép sai sót, mỗi tư thế đều phải ưu nhã và hoàn mỹ đến tột cùng.
Khương Mộ nhanh chóng chìm vào trạng thái quên mình.
Cô nhớ lại lời Trần Vũ Sinh, tưởng tượng về cảm giác trần trụi khi khiêu vũ đêm qua. Linh hồn cô và vũ điệu như hòa làm một. Cô quên đi mọi ràng buộc, quên mất mình đang ở đâu, chỉ dùng từng lỗ chân lông để cảm thụ âm nhạc, dùng ngôn ngữ cơ thể để kể một câu chuyện lãng mạn và đong đầy xúc cảm.
Trên sân khấu, Khương Mộ tựa một nàng tiên nữ uyển chuyển nhẹ nhàng như sắp bay lên. Ánh đèn chiếu rọi gương mặt u buồn mà đắm say của cô, mỗi ánh mắt đều khiến người ta mê mẩn. Mọi ánh nhìn đều dõi theo từng chuyển động của cô, nín thở trước mỗi động tác đầy nghệ thuật.
Bản nhạc kết thúc, Khương Mộ cũng dùng một tư thế tuyệt đẹp để khép lại bài vũ đạo, và rồi cả khán phòng vỡ òa trong tiếng vỗ tay.
Phó Hi Nghiễm ngây ngẩn nhìn cô trên sân khấu, khóe miệng cong lên từ lúc nào không hay, trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Hội trưởng câu lạc bộ nhảy đường phố đứng cạnh huơ huơ tay trước mặt anh: “Nhảy đẹp quá trời, tôi xem mà ngẩn cả người. Lần đầu tiên xem ballet trực tiếp, đúng là đỉnh thật!”
Lần trước, anh ta chỉ nhìn thấy Khương Mộ từ xa, hơn nữa cách trang điểm hôm nay và hôm đó cũng rất khác nhau, nên anh ta không nhận ra. Thấy mình nói một thôi một hồi mà Phó Hi Nghiễm chẳng phản ứng, chỉ đăm đăm nhìn lên sân khấu, anh ta lại gọi.
Tâm trạng Phó Vanh cực kỳ phức tạp.
Hóa ra ở nơi mà hắn không biết, Khương Mộ lại rực rỡ đến thế. Cô không phải là chú chim sẻ trong tay hắn, mà là một thiên nga thực thụ. Trên sân khấu, cô tỏa sáng, cô bùng cháy, thu hút mọi ánh nhìn.
Vẻ đẹp của cô không còn là của riêng hắn nữa, sau này cũng sẽ bị những người đàn ông khác chiêm ngưỡng.
Nghĩ đến đây, cây kim trong lòng hắn dường như đã biến thành một lưỡi d.a.o sắc lẹm, rạch một vết sâu hoắm trong tim, m.á.u tươi không ngừng tuôn ra, gió lạnh cũng theo đó mà lùa vào.
Hắn lạnh lùng nhìn hai người trên sân khấu, ánh mắt dừng lại trên đôi bàn tay đang siết chặt của họ.
Gã đàn ông này là ai? Trước đây Khương Mộ chưa từng nhắc đến.
Là bạn nhảy mới của cô sao?
Trực giác mách bảo Phó Vanh rằng mối quan hệ của họ không chỉ đơn giản là bạn nhảy. Lẽ nào Khương Mộ dứt khoát rời bỏ hắn là vì gã đàn ông này?
Đáy mắt Phó Vanh dâng lên một tầng sương mù dày đặc, hắn nhìn Khương Mộ chằm chằm.
Đúng lúc này, Khương Mộ liếc mắt về phía hắn.
Trong khoảnh khắc, bốn mắt giao nhau, tim Phó Vanh thót lại. Lần đầu tiên, hắn cảm thấy căng thẳng khi đối diện với Khương Mộ.
Nhưng cảm giác đó chỉ kéo dài chưa đầy hai giây. Khương Mộ đã lạnh lùng dời mắt đi, ánh nhìn xa lạ cách biệt ấy khiến một ngọn lửa bùng lên trong lòng Phó Vanh. Hắn khó chịu vô cùng, không biết là tức giận nhiều hơn hay là phiền muộn chiếm đa số.
Sự lạnh nhạt của Khương Mộ nằm ngoài dự đoán của hắn. Hắn đã nghĩ rằng, khi thấy hắn đến xem cô biểu diễn, cô sẽ vui mừng kinh ngạc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-vuong-tra-xanh/chuong-414.html.]
Thế nhưng, sự thật là hắn đã nghĩ quá nhiều. Trước mặt Khương Mộ, hắn chẳng khác nào một tên ngốc tự đa tình.
Khương Mộ đã thật sự quyết tâm rời bỏ hắn.
Phó Vanh không tài nào chấp nhận được sự thật này. Hắn dõi theo Khương Mộ từ xa, thấy cô nhận được lời khen từ cả bốn vị giám khảo. Thấy cô không kiêu ngạo không xu nịnh, nụ cười vừa phải, duyên dáng. Khán giả bên dưới đều đang hô vang tên cô và bạn nhảy.
Phó Vanh ghi nhớ cái tên đó: Trần Vũ Sinh.
Sau khi Khương Mộ rời sân khấu, hắn lấy điện thoại ra tìm kiếm thông tin về Trần Vũ Sinh. Kết quả cho thấy, người này còn ưu tú hơn hắn tưởng tượng. Nếu Khương Mộ thật sự ở bên anh ta, sự nghiệp vũ công của cô sẽ được hỗ trợ rất nhiều.
Nhìn thấy dáng vẻ của Khương Mộ trên sân khấu ban nãy, Phó Vanh cuối cùng cũng hiểu được tình yêu cô dành cho sân khấu và sự theo đuổi cuồng nhiệt của cô đối với vũ đạo. Cô và vũ đạo dường như không thể tách rời, vậy mà trước đây hắn lại không ủng hộ cô, đủ thấy hắn đã không hiểu, thậm chí là thờ ơ với cô đến mức nào.
Trước đây, Phó Vanh không hiểu vì sao Khương Mộ đột ngột đòi chia tay.
Bây giờ, hắn dường như đã hiểu ra.
Ngay lúc Phó Vanh đang suy tính lát nữa phải nói chuyện với Khương Mộ thế nào để cô thay đổi suy nghĩ, hắn bỗng thấy Phó Hi Nghiễm.
Đã rất lâu rồi hắn chưa gặp lại con trai mình. Dù là cha con, nhưng một năm họ gặp nhau chưa chắc được một lần. Chỉ có dịp Tết hắn mới dành thời gian về quê một chuyến, khi đó mới có thể gặp mặt Phó Hi Nghiễm. Mối quan hệ của hai người rất tệ, thậm chí có thể nói là chẳng ai ưa ai, đặc biệt là thái độ lạnh nhạt của Phó Hi Nghiễm cứ như thể coi hắn là kẻ thù.
Giờ giải lao, chương trình tạm dừng ghi hình, các giám khảo và khán giả cũng nghỉ ngơi một chút. Phó Vanh bèn đi tới gọi Phó Hi Nghiễm.
Nhưng Phó Hi Nghiễm vừa quay đầu lại thấy là hắn, liền vờ như không quen biết, quay người bỏ đi.
Hội trưởng câu lạc bộ nhảy đường phố hỏi: “Ai vậy?”
Phó Hi Nghiễm chỉ lạnh lùng đáp: “Không quen.”
“Nhưng anh ta gọi tên cậu mà.”
“Kệ đi.” Phó Hi Nghiễm càng lạnh nhạt hơn.
Thấy thái độ của con trai, Phó Vanh bất mãn vô cùng, sải bước tới định dạy dỗ cậu ta.
“Phó Hi Nghiễm, mày đứng lại đó!”
Sắc mặt Phó Hi Nghiễm sa sầm, nhưng vẫn dừng bước. Ở đây đông người như vậy, cậu không muốn vì Phó Vanh mà trở thành tâm điểm chú ý.
Cậu nói với người bạn bên cạnh: “Lúc nãy không phải cậu nói muốn đi vệ sinh sao? Cậu đi trước đi, lát nữa tôi tìm cậu sau.”
Người bạn hiểu ý Phó Hi Nghiễm muốn nói chuyện riêng với người đàn ông kia, liền gật đầu: “Vậy có gì thì gọi cho tôi nhé, tôi đi trước đây.”
“Được, tôi biết rồi.”
Đợi Phó Vanh đến gần, Phó Hi Nghiễm mới quay lại nhìn hắn: “Có chuyện gì không?”
Ciao Ciao/YTB: Ciao Kể Chuyện
--------------------------------------------------