Lạc Tuyết Kỳ đành phải tìm người khác.
Nhưng cô ta đã do dự quá lâu, phân vân giữa những người khác đến nửa ngày, bỏ lỡ mất thời cơ tốt nhất. Vốn dĩ cô ta không giành được át chủ bài, thứ hạng cũng không cao, thời gian lựa chọn đồng đội cũng ngắn hơn. Cuối cùng, cô ta đành phải vội vàng chọn đại một người.
Vốn dĩ cô ta còn tò mò không biết cuối cùng Khương Mộ sẽ chọn ai, kết quả lại nghe tin đó là Tô Lai.
“Ủa, sao cậu lại chọn Tô Lai vậy? Không phải nói muốn chọn Ninh Vũ Lam sao?”
Lạc Tuyết Kỳ nói những lời này ngay trước mặt Tô Lai.
Nghe vậy, Tô Lai bất giác liếc nhìn Khương Mộ.
Khương Mộ mỉm cười đáp: “Mình thấy Tô Lai hợp với mình hơn. Tụi mình rất ăn ý, nhất định có thể sáng tạo ra thứ âm nhạc của riêng bọn mình.”
Tô Lai nhìn Khương Mộ, cảm giác như có thể thấy được một tương lai rực rỡ và tràn ngập ánh sáng.
Cậu tràn đầy hy vọng vào sự hợp tác sắp tới với cô.
Nghe Khương Mộ nói vậy, Lạc Tuyết Kỳ cười gượng gạo: “Vậy à?”
Cô ta chẳng tin Khương Mộ và Tô Lai hợp tác với nhau thì có thể tạo ra kết quả tốt đẹp gì. Phần trình diễn vừa rồi của Tô Lai tệ rành rành, so với Ninh Vũ Lam thì kém một trời một vực.
Lạc Tuyết Kỳ chưa bao giờ để Tô Lai vào mắt. Lúc chọn đồng đội vừa rồi, cô ta thậm chí còn chẳng nghĩ đến cậu.
Lạc Tuyết Kỳ nhìn Khương Mộ, chẳng hiểu sao ngay từ lần đầu gặp, cô ta đã không có thiện cảm với cô gái này.
Một cảm giác bài xích khó tả.
Khương Mộ kéo tay Tô Lai: “Tụi mình về ký túc xá trước đi. Sau khi lập đội, chúng ta sẽ phải ở chung phòng đó.”
Tô Lai gật gật đầu, có chút ngơ ngác đáp: “Ừ.”
Thật ra cậu chẳng có mấy bạn bè. Với tính cách hướng nội, cậu luôn xem âm nhạc là người bạn thân nhất, thường xuyên đắm chìm trong thế giới của riêng mình, chẳng có mấy ai xung quanh thấu hiểu cậu.
Thế nhưng, mỗi một câu nói của Khương Mộ dường như đều có thể sưởi ấm lòng cậu. Cả người cô như đang tỏa sáng, khiến cậu không kìm được mà muốn đến gần.
Lạc Tuyết Kỳ là con gái, nên ban tổ chức không sắp xếp cho cô ta ở chung với đồng đội mà bố trí một phòng riêng, cũng không ở cùng khu ký túc xá với mọi người, suy cho cùng cũng là vì sợ bất tiện. Cô ta được sắp xếp ở một căn hộ cách ký túc xá tập thể không xa.
Tuy là đãi ngộ đặc biệt, điều kiện căn hộ cũng tốt hơn ký túc xá, nhưng như vậy, Lạc Tuyết Kỳ sẽ không thể cùng ăn cùng ở với mọi người.
Trong khi đó, Khương Mộ lại có thể ở chung với 30 chàng trai vừa đẹp vừa tài năng.
Nguyên chủ trước đây từng rất buồn vì chuyện này, còn lén trốn đi khóc một mình, bởi vì đúng là có chút bất tiện khi phải nữ giả nam trang. Hơn nữa, toàn là con trai ở với nhau, khó tránh khỏi những va chạm thân mật, thậm chí là nhìn thấy cơ thể của họ.
Ciao Ciao/YTB: Ciao Kể Chuyện
Điều này đối với nguyên chủ là một sự dày vò, nhưng đối với Khương Mộ mà nói, thì thật sự quá tuyệt vời.
Ai mà không thích những cơ thể trẻ trung, sạch sẽ cơ chứ?
Huống chi nhan sắc của họ đều thuộc hàng cực phẩm, phong cách nào cũng có.
Khương Mộ nghĩ thôi cũng thấy những ngày tháng sắp tới thật đáng tận hưởng, đúng là như cá gặp nước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-vuong-tra-xanh/chuong-241.html.]
Hơn nữa, ở thế giới trước, cô cũng biết chơi cello và dương cầm. Lần này lại có thêm khả năng thẩm âm tuyệt đối, chỉ cần học thêm một chút về hòa âm và guitar, cô có thể được xem là một tuyển thủ toàn năng. Giọng hát của cô cũng không tệ, có thể phối hợp với bất kỳ ai.
Đến ký túc xá, Khương Mộ dọn hành lý vào phòng. Cô để ý thấy phòng bên cạnh vừa hay là của Diệp Tiệm Vân và Minh Tô.
Minh Tô cũng là một trong những thành viên sẽ ra mắt trong nhóm nhạc.
Còn Diệp Tiệm Vân cũng là một nhạc công rất nổi tiếng, chỉ là thực lực của các thí sinh lần này quá mạnh, tuyển thẳng đến năm người, cuối cùng Diệp Tiệm Vân không cạnh tranh lại những người khác. Anh cũng là một trong những ứng cử viên hàng đầu cho suất ra mắt, sau này hoạt động solo cũng đã phát hành album.
Diệp Tiệm Vân và Minh Tô lập đội là do huấn luyện viên gợi ý.
Diệp Tiệm Vân chơi guitar rất cừ, nhưng lại không có kinh nghiệm hoạt động trong ban nhạc, chỉ có guitar là giỏi, những mảng khác đều bình thường, chỉ số cảm xúc cũng không cao, tính cách lại quá kiêu ngạo. Trong khi đó, Minh Tô lại lợi hại về mọi mặt, từng lập mấy ban nhạc, có khả năng quản lý các thành viên.
Sau khi Khương Mộ sắp xếp hành lý của mình gần xong, cô đứng ở cửa liếc nhìn sang phòng bên cạnh.
Minh Tô quả không hổ là một tổng tài thích chơi trội, những thứ anh ta mang đến đều vô cùng xịn sò. Một bộ trống Jazz được đặt làm riêng, trên đó còn gắn rất nhiều hiệu ứng âm thanh, thậm chí cả đèn màu cũng có. Khi chơi trống sẽ có những âm thanh khác nhau chồng lên nhau cùng với ánh đèn, thật sự rất ngầu.
Khương Mộ tranh thủ lúc Tô Lai chưa về liền đi tắm.
Nhưng cô vừa bước ra khỏi phòng tắm thì Tô Lai cũng vừa về tới.
Tô Lai khuân hai chiếc vali vào. May mà Khương Mộ đã mặc xong quần áo, chỉ có tóc là còn ướt.
Ngực của nguyên chủ đúng là có hơi phẳng, không cần mặc áo nịt n.g.ự.c cũng chẳng thấy gì. Cũng chính vì vậy mà cô lăn lộn trong đám con trai này một thời gian dài cũng không bị phát hiện.
Tô Lai thấy Khương Mộ đang lau tóc, ngượng ngùng chào cô.
“Tớ... Tớ về... về rồi.”
Khương Mộ cười: “Tiểu Tô Tô cuối cùng cũng đến rồi, mình vừa tắm xong. Đồ của cậu nhiều thật đó.”
Tô Lai ngại ngùng nói: “Đồ... đồ của tớ... đúng là... hơi nhiều.”
“Không sao, mình giúp cậu dọn dẹp nhé.”
Sự dịu dàng của Khương Mộ quả thực có thể khiến Tô Lai choáng váng.
Cậu chưa từng được ai đối xử dịu dàng như vậy. Ánh mắt của Khương Mộ như có thể làm tan chảy cậu, cưng chiều vô cùng.
Tô Lai ngơ ngác gật đầu.
Đồ của cậu đúng là rất nhiều. Mở vali ra, một vali toàn là đồ ăn, vali còn lại là quần áo và linh kiện nhạc cụ.
Khương Mộ không ngờ cậu còn mang cả một vali đồ ăn đến, có chút ngạc nhiên.
“Nhiều đồ ăn thế?”
Tô Lai rất xấu hổ. Cậu đúng là có hơi ham ăn, người nhà cũng lo cậu đến đây ăn không ngon nên đã chuẩn bị cho cậu một vali lớn toàn những món cậu thích.
“Tớ... tớ...” Cậu “tớ” mãi mà không biết nói gì cho phải.
--------------------------------------------------