Đây là lần đầu tiên Phó Vanh nói với Khương Mộ những lời như vậy, tự nhận trách nhiệm về mình.
Khương Mộ vùi vào lòng hắn, giả vờ nức nở. Phó Vanh lại càng ôm cô chặt hơn.
“Chúng ta sẽ luôn ở bên nhau chứ?” Khương Mộ khẽ hỏi.
Phó Vanh im lặng vài giây. “Ừ, sẽ.”
Khương Mộ ngoan ngoãn gật đầu, rồi tâm trạng dường như tốt lên ngay lập tức. Cô nói với Phó Vanh: “Anh có muốn đi tắm trước không? Hôm nay mệt như vậy, tắm xong rồi nghỉ ngơi sớm một chút.”
Phó Vanh cũng đang có ý đó, thế là Khương Mộ vào xả nước tắm cho hắn, còn hắn thì thay đồ ở bên ngoài.
Từ trước đến nay, nước tắm của Phó Vanh đều do Khương Mộ chuẩn bị. Hắn thích ngâm mình trong bồn để thư giãn, nhiệt độ nước cũng có yêu cầu riêng, lúc tắm trong phòng còn phải đốt thêm tinh dầu.
Phó Vanh vốn là người sống rất tinh tế, sản phẩm dưỡng da cũng dùng loại tốt nhất, nếu không sao có thể bảo dưỡng tốt đến vậy.
Đồ dưỡng da của Khương Mộ còn chẳng nhiều bằng của hắn.
Khương Mộ xả đầy một bồn nước, nhưng cố tình chỉ xả toàn nước lạnh.
Cô để đó rồi đi ra, cũng không gọi Phó Vanh. Hắn bước vào, thấy nước đã xả xong, theo thói quen đặt một chân vào, làn nước lạnh buốt khiến hắn run b.ắ.n cả người.
Động tác của hắn quá mạnh, nước b.ắ.n tung tóe. Khương Mộ nghe tiếng liền đi vào, đôi mắt trong veo ngây thơ, ngơ ngác hỏi: “Sao vậy anh?”
Phó Vanh sa sầm mặt, nhưng nghĩ đến chuyện vừa rồi, hắn chỉ đáp: “Không có gì, em ra ngoài đi, anh tắm.”
Khương Mộ cười một nụ cười ngọt ngào khác thường: “Vậy em ở ngoài đợi anh nhé.”
Ciao Ciao/YTB: Ciao Kể Chuyện
“Ừ.”
Lúc đi ra ngoài, nhân lúc Phó Vanh cúi đầu xả lại nước, Khương Mộ dùng khăn tắm bọc lấy điện thoại của hắn rồi mang ra ngoài.
Phó Vanh tắm ít nhất cũng phải mất nửa tiếng, đó là khoảng thời gian thư giãn và hưởng thụ của hắn, chắc chắn sẽ không xem điện thoại.
Khương Mộ lấy điện thoại của hắn ra rồi ngồi xuống chiếc ghế bên ngoài phòng tắm.
Đầu tiên, cô chuyển điện thoại sang chế độ im lặng, để tránh có cuộc gọi đột ngột nào đến làm Phó Vanh nghe thấy.
Mật khẩu mở khóa điện thoại của Phó Vanh thì “nguyên chủ” vẫn luôn biết, nhưng cô ấy chưa bao giờ xem điện thoại của hắn. Phó Vanh cũng không đề phòng cô, dù sao cũng đã ở bên nhau nhiều năm như vậy, biết rõ mười mươi, “nguyên chủ” không thể nào phản bội hắn.
Nhưng Khương Mộ thì không khách sáo như vậy. Cô mở khóa, vào thẳng danh bạ, trước tiên tìm số điện thoại của con trai Phó Vanh, rồi lấy điện thoại của mình chụp lại.
Sau đó cô lại mở WeChat của hắn, nhanh chóng tìm được tài khoản của con trai hắn.
Nhưng điều kỳ lạ là trang cá nhân của cậu ta chẳng có gì cả, có lẽ đã chặn Phó Vanh.
Hơn nữa, hai người dường như chưa bao giờ nhắn tin.
Cuộc trò chuyện duy nhất là từ mấy tháng trước, vì anh trai Phó Vanh bị bệnh, muốn Phó Vanh nhờ con trai liên lạc giúp.
Xem ra quan hệ cha con hai người thật sự không tốt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-vuong-tra-xanh/chuong-373.html.]
Khương Mộ chụp lại cả tài khoản WeChat, sau đó cô nhìn thấy cái tên Phó Vanh lưu cho mình trong danh bạ.
Rất đơn giản, chỉ là hai chữ cái viết tắt “KM”.
Khương Mộ khinh bỉ đảo mắt.
Đúng lúc đó, WeChat của Phó Vanh nhận được tin nhắn mới. Người gửi tin nhắn có lẽ là một cô gái, nhìn qua ảnh đại diện trông cũng khá xinh đẹp.
Khi Khương Mộ nhìn thấy cái tên, cô lập tức liên tưởng đến một người: Mạnh Anh Nhiên.
Giữa “nguyên chủ” và Phó Vanh trước giờ chưa từng có kẻ thứ ba xen vào. Ngoài việc Phó Vanh si tình với mối tình đầu khó quên của mình, còn có một nguyên nhân là con người hắn vừa khó tính lại tự phụ, hơn nữa cũng rất lạnh lùng.
Cho dù có người phụ nữ giống mối tình đầu của hắn hơn cả “nguyên chủ” xuất hiện, hắn cũng chưa từng nghĩ đến việc thay thế cô. Có thể là vì ngại phiền phức, cũng có thể là vì không hài lòng ở những phương diện khác. Hơn nữa, hắn cũng giấu “nguyên chủ” rất kỹ, những người xung quanh hắn ngoại trừ thư ký Vương ra, gần như không ai biết đến sự tồn tại của cô.
Nhưng sau này không biết vì sao, có một người phụ nữ đã tìm đến “nguyên chủ”.
Người phụ nữ này là em gái của bạn thân Phó Vanh, từ nhỏ đã thích hắn. Dựa vào mối quan hệ thân thiết của anh trai mình và Phó Vanh, cô ta thường xuyên có cơ hội gặp hắn, sau này còn thông qua anh trai mà biết được sự tồn tại của “nguyên chủ”.
Cô ta không những tự mình tìm đến “nguyên chủ”, mà còn nói cho con trai của Phó Vanh biết.
Gián tiếp khiến “nguyên chủ” biết mình chỉ là một người thay thế.
Từ đó mới dẫn đến một loạt chuyện về sau.
Nói đi cũng phải nói lại, không thể hoàn toàn trách người phụ nữ này. Rốt cuộc sớm muộn gì “nguyên chủ” cũng phải biết mình là người thay thế, nhưng mục đích của Mạnh Anh Nhiên khi làm vậy thì thật khó nói.
Khương Mộ nhấn vào cửa sổ trò chuyện với Mạnh Anh Nhiên.
Mạnh Anh Nhiên gần như ngày nào cũng nhắn tin cho Phó Vanh.
Có lúc là chia sẻ những chuyện vui trong cuộc sống, ngay cả nghe được một bài hát hay cũng phải gửi cho Phó Vanh.
Hơn nữa, cô ta rõ ràng nắm rất rõ lịch trình của Phó Vanh, ngay cả việc hắn hôm nay vừa về, cô ta cũng biết. Cô ta hỏi Phó Vanh đã nghỉ ngơi chưa, tối đã ăn cơm chưa.
Khương Mộ nhướng mày, đặt lại tin nhắn thành chưa đọc, sau đó đóng tất cả các ứng dụng vừa mở, và bật lại âm thanh.
Cô cầm điện thoại vào phòng tắm, nhẹ nhàng không một tiếng động đặt lại chỗ cũ.
Phó Vanh đang nhắm mắt, nghe thấy tiếng cô vào cũng không mở mắt ra.
Khương Mộ nói: “Lúc nãy anh chẳng ăn gì cả, hay là em nấu cho anh bát mì nhé?”
Phó Vanh lắc đầu: “Không cần.”
“Thôi được rồi. À, quên chưa nói với anh, hôm nay em có gọi cho thư ký Vương.” Khương Mộ nói.
“Chuyện gì?”
“Em nói với anh ấy, tìm một cô giúp việc đến nhà mình. Dạo này em bận lắm, trong đoàn có nhiều việc, tháng này với tháng sau đều phải đi lưu diễn. Lúc em không ở nhà thì tủ lạnh cũng không có ai đi mua đồ ăn, nhà cửa cũng không ai dọn dẹp, anh về sẽ không tiện. Vẫn là tìm một cô giúp việc thì tốt hơn. Anh xem hôm nay là biết đấy, trong nhà chẳng có gì để nấu cả.”
Phó Vanh nhíu mày nhìn cô.
--------------------------------------------------