Ngay lập tức, cô ôm chặt chăn co rúm người lại, cuộn mình trong đó.
Cô nhìn Lộ Nhiên với vẻ mặt kinh hoàng, ánh mắt ngập tràn sự yếu đuối và vô tội khiến người ta nhìn mà đau lòng: “Tối qua... chúng ta đã xảy ra chuyện gì vậy?”
Câu hỏi này, Lộ Nhiên đã sớm nghĩ ra cách trả lời. Nhưng vẻ mặt hoảng sợ của Khương Mộ lại khiến lòng hắn hụt hẫng.
Vốn dĩ hắn không có cảm giác tội lỗi mãnh liệt đến thế, nhưng nếu hỏi hắn có hối hận không, câu trả lời chắc chắn là không.
Trong tình huống tối qua, có người đàn ông nào chịu nổi cơ chứ.
Ai mà chịu nổi thì không phải đàn ông.
Hắn điều chỉnh lại cảm xúc, kể lại toàn bộ câu chuyện tối qua cho Khương Mộ nghe, có lược bỏ đi một vài chi tiết nhỏ.
Nghe xong, Khương Mộ chìm vào im lặng.
Không khí lập tức trở nên ngượng ngùng.
Ngay lúc Lộ Nhiên định phá vỡ sự im lặng, Khương Mộ đột nhiên bật khóc.
Cô khóc nức nở như mưa, nước mắt lã chã rơi từng chuỗi dài.
“Em đừng khóc, là lỗi của anh.” Lộ Nhiên cảm thấy mình vẫn nên dỗ dành cô một chút.
Khương Mộ vừa lắc đầu vừa khóc.
Mỗi tiếng nấc của cô như một cú đ.ấ.m mạnh vào tim Lộ Nhiên.
Lộ Nhiên hít một hơi thật sâu. Hắn không phải người kiên nhẫn, lại càng không chịu nổi cảnh phụ nữ khóc lóc. Trước kia, mỗi khi thấy có cô gái nào khóc trước mặt, hắn đều sầm mặt bỏ đi ngay.
Nhưng bây giờ, hắn lại không biết phải làm sao.
Ciao Ciao/YTB: Ciao Kể Chuyện
Hắn rút vài tờ giấy ăn, định lau nước mắt cho Khương Mộ, nhưng cô quay mặt đi, tỏ vẻ kháng cự.
Động tác của Lộ Nhiên cứng đờ. Nhưng ngay giây sau, Khương Mộ giật lấy xấp giấy trong tay hắn rồi tự lau nước mắt.
Hành động này lại khiến Lộ Nhiên thấy thương cảm, chút khó chịu trong lòng cũng tan biến.
“Anh sẽ chịu trách nhiệm với em.” Nói ra được những lời này đối với Lộ Nhiên đã là rất khó khăn.
Hắn chưa từng nghĩ tới sẽ có ngày mình chủ động đề nghị hẹn hò với ai đó.
Hắn ghét nhất bị các mối quan hệ trói buộc, cũng không thích cảm giác bị ràng buộc. Trong chuyện tình cảm, hắn khá phóng khoáng và tự do. Một mối quan hệ ổn định đòi hỏi phải tìm hiểu, phải thấu hiểu lẫn nhau, chỉ nghĩ đến quá trình đó thôi hắn đã thấy phiền, nên dứt khoát không tìm bạn đời.
“Chúng ta hẹn hò đi.”
Khương Mộ đột nhiên ngẩng đầu, dùng đôi mắt mờ sương nhìn hắn. Làn hơi nước mỏng manh khiến cô trông càng thêm xinh đẹp, đáng yêu.
Khương Mộ có chút kinh ngạc, nhưng điều này cũng nằm trong dự liệu của Lộ Nhiên.
“Đây là lần đầu tiên của em, phải không?”
Lộ Nhiên vươn tay nắm lấy tay Khương Mộ.
Khương Mộ khựng lại một chút, ngập ngừng gật đầu. Vẻ yếu đuối của cô khiến người ta chỉ muốn ôm vào lòng.
Lộ Nhiên nói: “Có lẽ nói ra bây giờ hơi đột ngột, nhưng đây là quyết định anh đã suy nghĩ rất lâu. Hẹn hò với anh nhé?”
Hắn cố gắng để mình trông thật chân thành, giọng điệu vừa rồi cũng tràn đầy thành ý, đến nỗi chính hắn cũng không phân biệt được lời mình nói rốt cuộc là thật lòng, hay chỉ là lời nói khách sáo để Khương Mộ dễ chịu hơn.
Khương Mộ nhìn Lộ Nhiên, vẻ mặt có chút ngơ ngác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-vuong-tra-xanh/chuong-461.html.]
Lộ Nhiên biết điều này quá đột ngột với cô, cảm thấy cần cho cô thêm chút thời gian suy nghĩ.
Vì vậy, hắn nhỏ giọng an ủi: “Thế này đi, sau khi chúng ta hẹn hò, anh sẽ sắp xếp một người đại diện khác cho em. Sau này, giữa chúng ta chỉ đơn thuần là quan hệ bạn trai bạn gái, được không?”
Nghe đến đây, Khương Mộ thầm đảo mắt trong lòng.
Mất công mình còn ở đây diễn với anh.
Không làm người đại diện mà chỉ muốn làm bạn trai ư?
Xin lỗi nhé. Mời đi thong thả, không tiễn, cảm ơn!
Khương Mộ bày ra dáng vẻ đã suy nghĩ kỹ càng rồi nhìn Lộ Nhiên.
“Anh Lộ Nhiên... Em nghĩ anh hiểu lầm rồi.”
Lộ Nhiên nhíu mày, không hiểu ý cô.
“Chúng ta không thể ở bên nhau được, em không thể yêu đương.” Khương Mộ khó xử nói.
Mỗi một chữ cô nói ra đều như một cái tát vào mặt hắn.
“Ý em là sao?” Dù Lộ Nhiên đã hiểu, nhưng hắn vẫn không kìm được mà hỏi lại.
Khương Mộ chần chừ vài giây: “Sự nghiệp của em chỉ vừa mới bắt đầu, em không muốn vì yêu đương mà ảnh hưởng đến công việc. Mặc dù... mặc dù em... em thấy anh rất tốt.”
Nửa câu sau khiến Lộ Nhiên có cảm giác mình vừa bị phát thẻ người tốt.
Thẻ người tốt, vậy mà cũng có ngày được phát đến tay hắn.
Sắc mặt Lộ Nhiên càng lúc càng khó coi.
Ngay sau đó Khương Mộ lại nói: “Anh Lộ Nhiên, anh sẽ không giận chứ?”
Giận? Đương nhiên là không giận.
Lộ Nhiên tự nhủ với lòng mình như vậy.
Nhưng hắn đã không thể đè nén được sự bực bội trong lòng.
Lý do từ chối hắn là vì công việc, quả là một nghệ sĩ tốt.
Nếu biết chuyện này từ trước, hắn sẽ cảm thấy mình đã tìm được một nghệ sĩ có chí tiến thủ, không gây phiền phức, sau này tiền đồ vô lượng.
Nhưng giờ đây, trong lòng Lộ Nhiên chỉ có hai chữ: Hừ lạnh.
“Ở bên anh, sự nghiệp của em sẽ chỉ tốt hơn chứ không bị ảnh hưởng.”
Lộ Nhiên có c.h.ế.t cũng không ngờ, mình lại có ngày phải nói ra những lời này.
Đây chẳng phải là hắn đang lợi dụng chức quyền và gia thế để dụ dỗ Khương Mộ ở bên mình sao?
Lộ Nhiên khinh bỉ chính mình từ tận đáy lòng, nhưng trớ trêu thay, hắn lại đang làm đúng như vậy.
Hắn nhìn chằm chằm Khương Mộ, ánh mắt nghiêm túc, chờ đợi câu trả lời của cô.
Khương Mộ cũng có chút kinh ngạc, không trả lời ngay mà nói: “Bây giờ em chỉ muốn tập trung đóng phim, làm tốt công việc của mình. Hơn nữa...”
Lộ Nhiên: “Hơn nữa cái gì?”
--------------------------------------------------