Du Trần Quang có chút hối hận. Anh quen Khương Mộ sớm hơn Sở Sóc rất nhiều. Nếu như, người theo đuổi Khương Mộ lúc đó là anh thì sao? Liệu anh có thể mang lại hạnh phúc cho cô không?
Giọng nói của Khương Mộ kéo anh ra khỏi dòng suy nghĩ.
“Không có gì, anh chỉ đang nghĩ lại chuyện lúc chúng ta mới quen nhau thôi.”
Khương Mộ ngẩn người: “Lúc đó chúng ta mới mười mấy tuổi, thoáng cái đã mười mấy năm trôi qua rồi.”
“Đúng vậy.” Du Trần Quang đáp.
Khương Mộ nhớ lại một chút rồi nói: “Hồi đó, lần đầu tiên anh gặp em, em biết mình lớn tuổi hơn nên còn bắt anh gọi là chị nữa đấy.”
Du Trần Quang cũng cười: “Đúng vậy.” Anh nhìn cô không chớp mắt.
Khương Mộ cúi đầu, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc. Ánh mắt Du Trần Quang ngày càng sâu thẳm, càng lúc càng nóng rực.
“Trần Quang...” Khương Mộ khẽ nói, “Nếu em nói người em thích lúc đó không phải là Sở Sóc mà là...”
Nói đến nửa chừng, Khương Mộ ngẩng lên liếc nhìn Du Trần Quang một cái. Anh kinh ngạc nhìn cô, nhưng cô không nói tiếp.
Cô cố tình bỏ lửng câu nói. Quả nhiên, mắt Du Trần Quang sáng lên, anh nhìn cô vừa kinh ngạc vừa vui mừng: “Ý em là...”
Anh không thể tin được, nhưng lại tràn đầy mong đợi.
Thế nhưng Khương Mộ lại không muốn tiếp tục chủ đề này nữa: “Chuyện qua rồi, thôi bỏ đi. Lẽ ra em không nên nói với anh những điều này.”
Du Trần Quang muốn níu cô lại và nói rằng không, không phải như vậy. Cô có thể nói cho anh biết.
Lý trí và tình cảm đang giằng co trong đầu anh. Lý trí nói: Mày và cô ấy không thể nào, cô ấy đã kết hôn với Sở Sóc. Tình cảm lại gào thét: Sở Sóc đối xử với cô ấy không tốt, hắn ngoại tình, cô ấy đang rất đau khổ. Cô ấy cần được bảo vệ, và mày có thể bảo vệ cô ấy.
Trong lúc Du Trần Quang vẫn còn đấu tranh nội tâm, Khương Mộ đã lên tiếng: “Đi thôi, em phải về rồi.”
Anh đành gật đầu: “Anh đưa em về.”
Khương Mộ mỉm cười: “Không cần đâu, bây giờ em ổn rồi, có thể tự về được. Lát nữa bị Sở Sóc nhìn thấy thì không hay.”
Du Trần Quang thoáng chút thất vọng.
Khi Khương Mộ về đến nhà, Sở Oánh đã được dì Lưu dỗ ngủ. Dì Lưu thấy cô về thì định ra về, nhưng Khương Mộ giữ dì ở lại, bảo dì ngủ ở phòng khách dưới lầu một. Chuyện mời dì Lưu về làm bảo mẫu, Khương Mộ đã nhắn tin nói với Sở Sóc, nhưng hắn không biết là dì bắt đầu làm từ hôm nay, nên lúc về nhà nhìn thấy dì Lưu còn giật cả mình.
Sở Sóc về sau Khương Mộ vài bước. Hắn theo cô vào phòng ngủ, tiện tay đóng cửa lại rồi dang tay định ôm cô vào lòng. Khương Mộ đã sớm đề phòng, giả vờ vô tình né đi, khiến Sở Sóc ôm hụt.
“Bà xã, anh thấy dạo này da em hình như trắng hơn thì phải.” Sở Sóc nói.
“Thật không?” Khương Mộ giả vờ ngạc nhiên đi soi gương. Thực ra da cô đúng là có trắng hơn một chút, nhưng nếu không nhìn kỹ cũng khó nhận ra. Vốn dĩ cô đã rất trắng, giờ chỉ là làn da thêm căng bóng, trông trẻ ra vài phần.
Sở Sóc nhìn dáng vẻ đáng yêu của Khương Mộ, lòng chợt rung động. Hôm nay Khương Mộ cố tình trang điểm để đi gặp Du Trần Quang, mỗi cử chỉ đều vô cùng quyến rũ, khiến Sở Sóc nhìn mà cũng thấy ngứa ngáy trong lòng. Hắn nghĩ đến việc hai người đã lâu chưa gần gũi, liền chủ động nói: “Khuya rồi, chúng ta đi ngủ thôi.”
“Em đi tẩy trang rửa mặt đã.” Khương Mộ thừa biết hắn nghĩ gì, mặt ngoài giả vờ không biết, trong lòng thì cười lạnh.
Sở Sóc cười nói: “Vậy anh chờ em.”
Khương Mộ đủng đỉnh làm vệ sinh cá nhân, nửa tiếng đồng hồ trôi qua. Sở Sóc chờ đến mức sắp ngủ gật thì cô mới bước ra. Nhưng vừa thấy cô, cơn buồn ngủ của hắn lập tức bay biến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-vuong-tra-xanh/chuong-21.html.]
Đáy mắt Sở Sóc ánh lên vẻ kinh ngạc và ngưỡng mộ. Vợ hắn đúng là đẹp thật, mặt mộc cũng là tuyệt sắc. Hắn đứng dậy, ôm chầm lấy Khương Mộ, cúi xuống định hôn cô.
Nhưng nụ hôn còn chưa kịp chạm vào má cô, sắc mặt Khương Mộ bỗng đột ngột thay đổi.
“Ọe...”
“Em sao vậy?”
Khương Mộ bịt miệng, vẻ mặt khó chịu nhìn hắn: “Em buồn nôn.”
Sở Sóc chưa kịp phản ứng: “Cái gì?”
Đôi mắt Khương Mộ ngấn nước, cô từ từ lùi ra xa hắn, vừa nói: “Hình như cứ anh lại gần là em lại muốn nôn... làm sao bây giờ?”
Sở Sóc: “...”
Khương Mộ hoảng hốt: “Chồng ơi, không phải em bị bệnh gì rồi chứ... ọe...”
“Em không sao chứ?” Sở Sóc lo lắng bước tới xem xét.
“Anh đừng qua đây, em thấy ghê quá.”
Sở Sóc: “...”
Khương Mộ tủi thân nói lí nhí: “Chồng ơi, chắc là em không được khỏe. Em xin lỗi, anh không giận chứ?”
Sắc mặt Sở Sóc khó coi: “Không giận.”
“Anh thế này rõ ràng là giận rồi, anh đang trách em phải không?” Khương Mộ trông như sắp khóc đến nơi.
Sở Sóc bất đắc dĩ nói: “Thật sự không giận.”
“Thật không?” Khương Mộ mím môi, “Anh hứa đi.”
“Anh hứa.”
Ngay giây sau, Khương Mộ liền cười tươi như hoa: “Vậy thì tốt rồi. Thế hôm nay anh ngủ ở phòng khách được không? Lỡ lát nữa em vẫn khó chịu, nôn ra người anh thì không hay đâu.”
Sở Sóc: “...”
Ciao Ciao/YTB: Ciao Kể Chuyện
"Hai ngày sau, Khương Mộ lại có tiết dạy. Cô đưa Sở Oánh đến nhà trẻ rồi mới đến trường.
Hôm nay cô có hai tiết, một tiết buổi sáng và một tiết buổi chiều.
Vừa đến văn phòng đã không thấy Từ Vũ Khiết đâu, cô mới sực nhớ ra hôm nay cô ấy không có giờ dạy.
Tiết học buổi sáng trôi qua khá nhẹ nhàng. Dạy xong cũng vừa đến giờ cơm trưa, cô từ chối lời mời của các giảng viên khác, định bụng đi ăn một mình.
Nào ngờ, vừa bước ra khỏi cổng trường, cô liền chạm mặt Thẩm Mặc.
Chẳng biết nên nói là trùng hợp hay đúng là oan gia ngõ hẹp.
Cứ hễ Khương Mộ đến trường là y như rằng sẽ đụng phải Thẩm Mặc.
--------------------------------------------------