Câu nói của cô bạn như thức tỉnh Thẩm Mặc. Dạo gần đây vì chuyện của Sở Sóc mà cô đã lơ là quan tâm đến Thẩm Nghiên. Xem ra tối nay về nhà, phải có một cuộc nói chuyện nghiêm túc giữa hai chị em mới được.
Khương Mộ về đến nhà, vừa cầm điện thoại lên đã thấy tin nhắn của Du Trần Quang.
Từ sau khi bộc bạch tấm lòng với cô, ngày nào anh ta cũng nhắn tin sến súa, nói một tràng những lời ngon tiếng ngọt khiến Khương Mộ nghe mà ngán tận cổ.
Trước đây cô cũng từng quen vài anh chàng ngoài lạnh trong nóng nên khá hiểu tuýp người như Du Trần Quang.
Bề ngoài là một tảng băng, nhưng thực chất bên trong là cả một ngọn núi lửa. Chỉ cần bạn mở được cánh cửa trái tim anh ta, bạn sẽ phát hiện ra con người này ngấm ngầm và nồng nhiệt đến mức nào.
Nhưng loại người này được một cái tốt, đó là chỉ thể hiện bộ mặt đó với người mình thích, còn với người ngoài, vẫn mãi là một tảng băng di động.
Lúc nãy Khương Mộ không xem điện thoại nên chưa kịp trả lời.
Chỉ trong chốc lát, Du Trần Quang đã gửi liên tiếp thêm mấy tin nhắn nữa.
“Anh nhớ em quá.”
“Muốn gặp em.”
“Em đang làm gì vậy?”
Khương Mộ cũng không vội, cô thong thả gõ chữ trả lời: “Em vừa ra ngoài, mới về đến nhà, giờ mới xem điện thoại.”
Du Trần Quang: “Hôm nay mình gặp nhau được không?”
Khương Mộ: “Hôm qua mình mới gặp mà.”
Du Trần Quang im lặng một lúc lâu không trả lời.
Khương Mộ đoán chắc là anh ta giận rồi.
Nhưng cô cũng chẳng bận tâm, đi thẳng vào phòng vẽ, tiếp tục hoàn thành bức tranh Thẩm Nghiên còn dang dở hôm trước.
Nhìn bức họa, Khương Mộ lại nhớ đến dáng vẻ ngượng ngùng đáng yêu của Thẩm Nghiên hôm đó, bất giác cảm thấy thật thú vị.
Trong đầu cô chợt nảy ra một ý nghĩ: nếu Du Trần Quang cởi đồ làm mẫu cho mình vẽ, thì sẽ trông như thế nào nhỉ?
Khương Mộ cảm thấy ý tưởng này vừa kích thích vừa hay ho.
Chắc chắn phản ứng của Du Trần Quang sẽ hoàn toàn khác với Thẩm Nghiên, nhưng khác ở điểm nào thì Khương Mộ cũng không nói chắc được.
Cô quyết định sẽ để Du Trần Quang làm người mẫu nude cho mình một lần.
Nhưng chuyện này chưa vội, trước mắt cô còn có việc quan trọng hơn cần làm.
Buổi tối, Sở Sóc lại về nhà. Có lẽ sự xuất hiện của Du Trần Quang hôm qua đã nhắc nhở hắn, hắn lo Du Trần Quang đã nói gì đó với Khương Mộ nên mấy ngày nay muốn thể hiện thật tốt trước mặt cô.
Lúc hắn về, cả nhà vừa hay đang chuẩn bị ăn cơm.
Dì Lưu đã nấu một bàn thức ăn thịnh soạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-vuong-tra-xanh/chuong-37.html.]
Đã lâu lắm rồi họ không ngồi ăn cơm cùng nhau như thế này. Không khí khá hòa hợp, Sở Sóc cũng đã lâu không cảm nhận được hơi ấm gia đình nên trong lòng dấy lên một chút áy náy. Hắn thầm nghĩ sau này phải về nhà thường xuyên hơn để bầu bạn với vợ con.
Nhưng cảm giác tội lỗi đó cũng không kéo dài được bao lâu. Ăn cơm xong, Sở Sóc muốn gần gũi với Khương Mộ thì bị cô lấy cớ không khỏe để từ chối, đến cả tay cũng không cho hắn chạm vào.
Sở Sóc ngoài miệng không nói gì, nhưng trong lòng vô cùng bất mãn. Hắn đã hơn nửa tháng không động vào người Khương Mộ, cô cứ liên tục từ chối, cũng chẳng biết là không khỏe ở đâu mà đến chạm vào cũng không được.
Điều khiến hắn khó chịu hơn cả là thái độ của Khương Mộ, làm hắn có cảm giác vừa chịu thiệt vừa đuối lý, ấm ức không nói nên lời. Không được thỏa mãn ở chỗ Khương Mộ, lòng hắn lại không yên, rồi lại nghĩ đến Thẩm Mặc.
Dù hắn biết người hắn yêu vẫn là Khương Mộ, nhưng không thể phủ nhận rằng những kích thích mà “em gái mưa” bên ngoài mang lại là điều mà Khương Mộ không thể cho hắn được.
Vì vậy hắn mới không nỡ cắt đứt mối quan hệ này. Huống hồ Thẩm Mặc rất ngoan ngoãn, không cần danh phận cũng không tham lam, chỉ muốn ở bên cạnh hắn. Hơn nữa, bất cứ khi nào hắn cần, cô ta đều có mặt.
Khương Mộ nhìn ra vẻ lơ đãng của Sở Sóc, trong lòng thầm cười khẩy, nhưng trên mặt vẫn giữ vẻ dịu dàng đoan trang. “À đúng rồi chồng, em có chuyện muốn nói với anh.”
Sở Sóc hỏi: “Chuyện gì vậy?”
Khương Mộ: “Ngày kia em phải đến thành phố A tham dự một hội thảo mỹ thuật.”
“Sao đột ngột vậy? Em đi mấy ngày?” Sở Sóc ngạc nhiên.
“Ba ngày thôi ạ.” Khương Mộ mỉm cười, “Em cũng vừa mới nhận được thư mời, mai còn phải lên trường xin nghỉ phép.”
Sở Sóc: “Được rồi, em đi một mình à?”
Khương Mộ: “Vâng, mấy ngày em không ở nhà, buổi chiều dì Lưu có thể đón Oánh Oánh về, nhưng buổi sáng phiền anh đưa con bé đến nhà trẻ nhé.”
Ciao Ciao/YTB: Ciao Kể Chuyện
Sở Sóc: “Được, phiền phức gì đâu chứ, anh là bố của Oánh Oánh mà. Em cứ yên tâm đi, giao cho anh là được rồi.”
Khương Mộ: “Vâng, vậy vất vả cho anh rồi.”
Trở về phòng, Khương Mộ nhắn cho Du Trần Quang một tin: “Em đã nói với anh ta rồi.”
Du Trần Quang nhanh chóng trả lời: “Được, vậy ngày kia anh đến đón em.”
Chuyến công tác học thuật chỉ là cái cớ, Khương Mộ thực ra đang có một kế hoạch khác.
Ngày hôm sau, Khương Mộ đến trường. Thái độ của Từ Vũ Khiết đối với cô bây giờ đã hoàn toàn thay đổi.
Trước mặt mọi người thì còn giả vờ đôi chút, chứ sau lưng thì chẳng thèm đếm xỉa đến Khương Mộ. Cô ta có vẻ nghĩ rằng sau khi giúp Khương Mộ chụp mấy tấm ảnh lần trước là mọi chuyện đã xong.
Khương Mộ thấy Từ Vũ Khiết thật ngây thơ, nghĩ cô dễ đối phó quá rồi.
Đã có điểm yếu rơi vào tay cô, không hành cho cô ta một trận thì sao cô có thể bỏ qua được.
Từ Vũ Khiết đối với nguyên chủ chưa bao giờ khách khí, lợi dụng hết lần này đến lần khác, còn muốn cướp chồng của nguyên chủ. Nếu không phải Sở Sóc không để mắt đến cô ta, có lẽ cô ta đã thay thế Thẩm Mặc trở thành nhân tình của hắn.
“Vũ Khiết, dạo này thái độ của cậu với tớ tệ đi nhiều đấy, làm tớ buồn quá đi.” Khương Mộ đi đến trước bàn của Từ Vũ Khiết, cười tươi rói nhìn cô ta, trên mặt chẳng có lấy nửa điểm buồn bã.
Sắc mặt Từ Vũ Khiết trở nên khó coi: “Có sao?”
--------------------------------------------------