Tần Triệt không đẩy cô ra, bởi nụ hôn này dường như là điều anh đã mong chờ từ rất lâu. Kể từ đêm đó, anh vẫn luôn đợi khoảnh khắc được chạm vào cô lần nữa.
Cảm giác tê dại và hưng phấn đến ngứa ngáy toàn thân lại ùa về.
Sau lần trước, anh vẫn luôn ghi nhớ cảm giác ấy, thỉnh thoảng còn mơ thấy trong giấc ngủ.
Tần Triệt đã không kìm nén được. Trước sự chủ động của Khương Mộ, anh từ bị động lúc ban đầu, dần dần phối hợp, rồi đến cuối cùng hoàn toàn chiếm lấy thế chủ động.
Khương Mộ chỉ hôn anh một cách nhẹ nhàng, nhưng phản ứng của Tần Triệt lại mãnh liệt hơn cô tưởng tượng rất nhiều.
Là một người không có nhiều kinh nghiệm, Tần Triệt chỉ có thể tưởng tượng đây là một cảnh hôn trong phim, nhưng anh lại nhập tâm và kích động hơn bất kỳ lần nào trước đây.
Cơ thể anh như một nồi nước đang sôi sùng sục.
Nhịp tim cũng ngày một nhanh hơn.
Nụ hôn của Khương Mộ mang vị dâu tây ngọt ngào, có lẽ là do trước đó ở nhà anh, cô đã ăn rất nhiều dâu tây. Vị ngọt ấy khiến đầu óc anh quay cuồng, càng thêm khát khao chiếm hữu sâu hơn, cũng khao khát có được nhiều hơn nữa.
Một chút lý trí còn sót lại mách bảo anh phải đẩy Khương Mộ ra, nhưng cô lại không hề có ý định dừng lại.
Mục đích của cô mới đạt được một nửa, con cá lớn sắp c.ắ.n câu, sao cô có thể buông tay vào thời khắc mấu chốt này được.
Bao nhiêu năm qua, Tần Triệt vẫn luôn lạnh lùng, cứng nhắc, mang một chiếc mặt nạ giả tạo. Sự dịu dàng anh dành cho người ngoài thực chất chỉ là một lớp vỏ cho sự xa cách và lãnh đạm. Sự thờ ơ trước mặt Khương Mộ cũng là tính cách nhất quán của anh. Ngay cả với mẹ Tần, anh cũng là người sống nội tâm, ít nói, ham muốn cũng ít đến đáng thương, như thể trời sinh anh đã là người thanh tâm quả dục, chẳng màng đến chuyện yêu đương trai gái.
Dù việc diễn xuất giúp anh tiếp xúc với rất nhiều người và sự việc, nhưng cũng không làm thay đổi tính cách này. Bởi vì việc thử sống trong trạng thái của một người khác, ngược lại càng khiến anh trở nên lãnh đạm hơn khi thoát khỏi vai diễn.
Cho đến gần đây, anh cảm thấy một mặt khác ẩn sâu trong con người mình đột nhiên trỗi dậy.
Kể từ đêm đó, mặt tính cách khác của anh đã bắt đầu lộ ra manh mối.
Và bây giờ, nó đang dần được khuếch đại. Cảm giác d.ụ.c vọng được giải phóng mang đến cho Tần Triệt một sự mới lạ chưa từng có.
Khi nụ hôn của cả hai trở nên mê loạn, ý thức không còn tự chủ, họ đã làm tất cả những việc nên làm và không nên làm.
Đến bước cuối cùng, sợi dây căng thẳng trong lòng Tần Triệt hoàn toàn đứt phựt.
Một tia nhìn u tối lướt qua mắt anh. Anh nhìn Khương Mộ thật sâu, một cảm giác kỳ diệu dâng lên.
Cảm giác này chân thật hơn trong mơ rất nhiều. Mấy ngày nay anh chỉ là không muốn đối mặt, cũng không dám thừa nhận, rằng thực ra anh đã sớm muốn làm như vậy.
Suy cho cùng, giữa con số 1 và 100 cũng không có gì khác biệt. Một khi đã bắt đầu, ngày con đê vỡ cũng chính là ngày báo hiệu sự sụp đổ hoàn toàn của Tần Triệt.
Sáng hôm sau, Tần Triệt ngủ đến hơn tám giờ mới mở mắt.
Trời đã sáng trưng từ lâu, nhưng vì rèm cửa kéo kín nên trong phòng vẫn tối om như ban đêm.
Và Khương Mộ không hề nằm trong lòng anh.
Tần Triệt vẫn nhớ chuyện tối qua, vì vậy việc đầu tiên anh làm khi mở mắt là tìm kiếm Khương Mộ.
Kết quả, anh thấy cô đang ngồi yên tĩnh cách đó nửa mét, tựa lưng vào gối, đắp chăn, cúi đầu nhắn tin.
Trên người cô chỉ mặc một chiếc áo hai dây, bờ vai và cánh tay trắng nõn lộ hết ra ngoài. Mái tóc cô buông xõa có chút rối bời, nhưng lại toát lên vẻ gợi cảm lười biếng đầy mê hoặc.
Thấy Tần Triệt đã tỉnh, cô mỉm cười với anh: “Anh tỉnh rồi à? Ngủ ngon không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-vuong-tra-xanh/chuong-469.html.]
Phản ứng của Khương Mộ hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Tần Triệt.
Ciao Ciao/YTB: Ciao Kể Chuyện
Cứ như thể tối qua không phải là lần đầu tiên của hai người, thái độ của cô quá đỗi thản nhiên.
Không phải cô nên rất ngượng ngùng, xấu hổ sao?
“Cũng ổn,” Tần Triệt đáp. “Em đang làm gì vậy?”
Khương Mộ cười cười, mắt không thèm ngước lên: “Em trả lời tin nhắn thôi.”
Tần Triệt cảm thấy có chút không quen, cũng không đoán được lúc này Khương Mộ đang nghĩ gì.
Những lời anh đã chuẩn bị sẵn trong đầu bỗng không thể nói ra. Vốn dĩ anh định nói rằng qua một thời gian nữa sẽ đi tái hôn, nhưng nhìn bộ dạng của Khương Mộ, cô dường như chẳng hề bận tâm.
Rõ ràng tối qua cô còn nói yêu anh một cách đầy tha thiết.
Thực ra, Khương Mộ đang nhắn tin với Tạ Thiến Thiến.
Tạ Thiến Thiến biết hôm qua cô đến dự sinh nhật mẹ Tần Triệt, nên hỏi cô có gặp anh không.
Lúc đó cô còn đang ở nhà mẹ Tần, đã trả lời là có gặp.
Sau đó vì bận nên cô không xem điện thoại nữa, cũng không trả lời tin nhắn của Tạ Thiến Thiến.
Tỉnh dậy thấy Tạ Thiến Thiến gửi rất nhiều tin nhắn, cô liền trả lời vài câu, tiện thể báo luôn là mình đã ngủ với Tần Triệt.
Ban đầu Tạ Thiến Thiến không tin.
Khương Mộ cũng không nói nhiều, trực tiếp chụp hai tấm ảnh Tần Triệt lúc đang ngủ gửi qua cho cô bạn.
Hồi lâu sau Tạ Thiến Thiến mới trả lời: [Vãi! Tao vừa nằm trên giường, điện thoại rơi thẳng vào mặt luôn này.]
[Đau vãi, nhưng mà tin này chấn động quá. Hai người cứ thế ngủ với nhau luôn à?]
Khương Mộ: [Ừ, như mày thấy đó.]
Tạ Thiến Thiến: [Xem ra tao hiểu lầm Tần Triệt thật rồi.]
Khương Mộ: [Hiểu lầm gì cơ?]
Tạ Thiến Thiến: [Hiểu lầm anh ta là gay đó.]
Khương Mộ: [Ừm... Cũng có thể là lưỡng tính.]
Tạ Thiến Thiến: [Vẫn là bà đỉnh nhất.]
Khương Mộ mỉm cười. Đúng lúc này Tần Triệt tỉnh giấc, nhưng cô không hề đặt điện thoại xuống mà vẫn tiếp tục tán gẫu với Tạ Thiến Thiến.
Tần Triệt khẽ nhíu mày, anh lật chăn lên nhìn xuống ga giường. Trên đó có những vết đã được lau dọn. Tối qua mọi thứ rất lộn xộn và chật vật, sau đó anh đã dọn dẹp qua rồi mới đi ngủ. Lúc đó không nghĩ nhiều, nhưng giờ nghĩ lại, anh luôn cảm thấy có gì đó không đúng.
Khương Mộ không giống như là lần đầu tiên.
Thực ra Tần Triệt cảm thấy điều đó là không thể. Khương Mộ từ nhỏ đến lớn chỉ thích một mình anh, bên cạnh cô chưa bao giờ có người đàn ông nào khác.
Anh nghĩ ngợi, cảm thấy là do mình đa nghi, không cần thiết phải nghi ngờ một chuyện không thể xảy ra như vậy. Làm thế cũng là không tin tưởng Khương Mộ.
--------------------------------------------------