Sau khi gặp mặt phó đạo diễn, Khương Mộ kể lại đại khái đầu đuôi câu chuyện. Lần này cô nói chi tiết hơn nhiều so với lúc nói cho Trần Vũ Sinh, gần như những gì cần nói đều đã nói hết.
Phó đạo diễn hiểu rõ ngọn nguồn sự việc rồi thì trầm ngâm suy nghĩ. Lát sau, ông bảo Khương Mộ đợi một chút rồi đi gọi mấy cuộc điện thoại.
Lúc ông quay lại, Khương Mộ đã uống cạn hai ly cà phê, thầm nghĩ phen này chắc khỏi ngủ.
Sau khi trao đổi với mấy vị lãnh đạo trong tổ chương trình, phó đạo diễn đưa ra quyết định cuối cùng là để Khương Mộ liên lạc với Phó Vanh, nhờ anh ta đứng ra giải thích giúp. Như vậy thì mọi chuyện sẽ được giải quyết êm đẹp, dẫu sao hai người cũng từng là bạn trai bạn gái đàng hoàng, thậm chí anh ta còn từng cầu hôn cô.
Khương Mộ thẳng thừng từ chối.
Cô không đời nào đi tìm Phó Vanh giúp đỡ vào lúc này.
Thấy cô không muốn, thái độ lại vô cùng kiên quyết, phó đạo diễn biết khuyên cũng vô ích nên đành đi gọi điện thoại lần nữa.
Cuối cùng, họ quyết định ngày mai sẽ mở một cuộc họp để bàn bạc thêm, đồng thời bảo cô suy nghĩ xem nên đăng bài đính chính thế nào, tìm thêm một vài bằng chứng có lợi cho mình.
Sau khi chia tay phó đạo diễn, Khương Mộ gọi một chiếc xe để về khách sạn. Đang đứng bên đường chờ, cô bỗng nhận được điện thoại của Phó Vanh, từ một số máy lạ.
Tưởng là tài xế gọi, Khương Mộ bắt máy ngay. Nhưng vừa nghe thấy giọng Phó Vanh, tông giọng dịu dàng của cô lập tức trở nên lạnh nhạt.
“Có chuyện gì không?”
Phó Vanh không tài nào chịu nổi sự thay đổi thái độ nhanh như chớp của Khương Mộ. Cô ghét hắn đến vậy sao?
“Anh thấy tin tức trên mạng rồi.”
Khương Mộ không đáp.
Đợi một lúc, Phó Vanh nói tiếp: “Chúng ta gặp nhau nói chuyện đi, có lẽ anh có thể giúp được em.”
“Không cần, cảm ơn. Tôi tự mình giải quyết được.”
“Em chắc chứ? Chuyện này nếu không xử lý tốt sẽ ảnh hưởng đến em rất lớn đấy.”
Khương Mộ vẫn kiên quyết: “Tôi chắc chắn, tôi không cần anh giúp. Nếu anh thật sự muốn giúp tôi, thì đừng liên lạc với tôi nữa. Bây giờ tôi không muốn nhìn thấy anh, cũng không muốn có bất kỳ quan hệ gì với anh.”
Phó Vanh nghiêm giọng: “Khương Mộ, em đừng hành động theo cảm tính.”
“Không cần anh giúp đỡ thì là hành động theo cảm tính sao? Hay là, anh cho rằng tôi nên vui vẻ đồng ý, rồi cảm động đến rơi nước mắt với anh?”
“Em có biết nếu chuyện này tiếp tục lan rộng, tất cả mọi người đều nghĩ em bị b.a.o n.u.ô.i thì hậu quả sẽ thế nào không?”
“Đó cũng là chuyện của riêng tôi. Phó tiên sinh không phải bận lắm sao, sao hôm nay lại có thời gian quan tâm chuyện của người khác thế?”
Phó Vanh bị Khương Mộ chọc cho tức đến đau gan, mặt mày sa sầm, kích động buông lời đe dọa: “Khương Mộ! Cái bộ dạng này của cô sẽ tự hại c.h.ế.t mình đấy! Đối xử với tôi như vậy thì cô được lợi lộc gì? Nếu tôi ra ngoài rêu rao rằng chính tôi b.a.o n.u.ô.i cô, thì cả đời này của cô coi như hủy hoại! chương trình không thể ghi hình tiếp, vũ đoàn liệu còn muốn giữ cô lại nữa không? Cô chỉ có một con đường là để tôi giúp thôi!”
Lời còn chưa dứt, đầu dây bên kia đã cúp máy.
Hắn gọi lại lần nữa thì đã bị từ chối.
Đúng lúc Khương Mộ cho số điện thoại vừa rồi vào danh sách đen thì xe cũng vừa tới. Cô kiểm tra lại biển số xe rồi mới bước lên.
Ciao Ciao/YTB: Ciao Kể Chuyện
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-vuong-tra-xanh/chuong-425.html.]
Trên đường về, Khương Mộ lại nhận được điện thoại của Phó Hi Nghiễm. Không biết nên nói hai cha con nhà này tâm linh tương thông hay sao mà gọi điện cũng gọi cùng lúc. Lần trước cũng thế, cả hai cùng nhau đến xem cô biểu diễn.
Phó Hi Nghiễm cũng thấy tin tức trên mạng nên gọi điện hỏi thăm. Cậu không tin vào những lời đồn đãi đó, nhưng rất lo lắng Khương Mộ sẽ bị ảnh hưởng.
“Chị kể cho em nghe được không?” Giọng Phó Hi Nghiễm thoáng vẻ lo âu, cậu rất sợ Khương Mộ sẽ bị bạo lực mạng.
Khương Mộ trấn an: “Không sao đâu, chị biết phải làm gì mà, em đừng lo.”
“Chị sẽ lên tiếng làm rõ chứ?”
“Ừm, đến lúc đó tùy tình hình, chị sẽ xử lý.”
Phó Hi Nghiễm do dự một chút rồi hỏi: “Chị sẽ không lừa em đấy chứ?”
Khương Mộ bật cười: “Em lo lắng cái gì vậy, đương nhiên là không rồi.”
Phó Hi Nghiễm lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Cậu lí nhí hỏi: “Em đến tìm chị được không?”
“Đến tìm chị làm gì?”
“Ngày mai là sinh nhật chị, em có mua bánh kem, muốn chúc mừng sinh nhật chị. Được không ạ?”
Chiếc bánh kem đã được cậu đặt từ mấy ngày trước. Phó Hi Nghiễm còn mua cả quà, hy vọng có thể làm Khương Mộ vui vẻ.
Khương Mộ ngập ngừng: “Sao em biết ngày mai là sinh nhật chị?”
Phó Hi Nghiễm đáp: “Số WeChat của chị là ngày đó, em đoán có phải sinh nhật chị không. Mấy hôm trước em hỏi cung hoàng đạo của chị, nên mới chắc chắn.”
Khương Mộ không ngờ Phó Hi Nghiễm lại tinh ý đến vậy. Suy nghĩ một lát, cô đồng ý: “Vậy em đến đi, lát nữa chị gửi địa chỉ khách sạn cho.”
Phó Hi Nghiễm vui mừng ra mặt: “Vâng, được ạ, em chuẩn bị một chút rồi qua ngay.”
“Cũng không cần vội quá, chị vẫn đang ở ngoài. Trường em chắc xa lắm nhỉ?”
Trường của Phó Hi Nghiễm ở một quận khác, lại khá hẻo lánh, đi taxi qua đây cũng phải mất cả tiếng đồng hồ.
Nhưng Phó Hi Nghiễm nào có ngại xa. Chỉ cần Khương Mộ đồng ý, dù xa đến mấy cậu cũng sẵn lòng. Đó là sự nhiệt tình và bồng bột của một chàng trai trẻ khi yêu, sẵn sàng làm mọi thứ vì người mình thương, chỉ để được gặp mặt một lần, bất kể mệt mỏi hay phiền phức.
“Lúc nào em xuất phát sẽ báo cho chị.”
Giọng Khương Mộ dịu dàng: “Được, chị đợi em.”
Về đến khách sạn, Khương Mộ gửi địa chỉ cho Phó Hi Nghiễm trước, sau đó liền đi tắm. Cô để điện thoại ở ngoài nên không thấy tin nhắn của Trần Vũ Sinh.
Trần Vũ Sinh hỏi cô về chưa, không thấy trả lời, hắn nghĩ cô vẫn đang ở cùng người của tổ chương trình nên không gọi điện.
Đến khi Khương Mộ ngâm mình trong bồn tắm một cách thoải mái khoan khoái rồi bước ra thì đã hơn nửa tiếng sau. Phó Hi Nghiễm cũng đã gửi mấy tin nhắn đến.
Khương Mộ trả lời tin nhắn của cậu trước.
Phó Hi Nghiễm: [Em xuất phát rồi.]
--------------------------------------------------