Cô đưa tay lên trán anh lau nhẹ, chạm phải một lớp mồ hôi mỏng.
Phó Hi Nghiễm có chút không chịu nổi sự cám dỗ này: “Em... chỉ là nóng thôi.”
Khương Mộ lo lắng nói: “Sao lại nóng thế nhỉ? Có phải vì chúng ta ngồi gần nhau quá không?”
Phó Hi Nghiễm ấp úng: “Chắc... chắc là vậy.”
Khương Mộ gật đầu: “Thôi được rồi.”
Cô buông Phó Hi Nghiễm ra, khó xử nói: “Thôi chị không ôm em nữa, hình như làm em không thoải mái.”
Trong lòng Phó Hi Nghiễm lại dâng lên một cảm giác hụt hẫng: “Không có đâu, chị cứ ôm em đi.”
Khương Mộ tha thiết nhìn anh, ánh mắt quấn quýt từng tầng từng lớp dịu dàng, trái tim Phó Hi Nghiễm đã hoàn toàn bị cô câu mất.
Anh không kìm lòng được mà cúi đầu xuống, Khương Mộ nhắm hờ đôi mắt, làn thu ba trong veo như nước hồ thu khẽ gợn sóng tình.
Chỉ trong một khoảnh khắc ấy, Phó Hi Nghiễm đã hôn lên môi Khương Mộ.
Tuy chỉ là một cái chạm nhẹ, nhưng cũng đủ để Phó Hi Nghiễm hoàn toàn mất kiểm soát.
Anh thở hổn hển nhìn Khương Mộ, trong ánh mắt cô không hề có sự phản kháng, ngược lại còn vô cùng e thẹn và quyến rũ.
Trong đầu Phó Hi Nghiễm vang lên một giọng nói.
Anh không chịu nổi nữa, anh muốn có được cô.
Ban đầu cả hai chỉ quấn quýt trên sofa, sau khi bộ phim kết thúc, lại thêm một phút cuối phim, màn hình liền dừng lại ở một khung cảnh, hồi lâu không thay đổi.
Ánh sáng xanh mờ ảo của màn hình chiếu lên hai người, vẻ mặt Khương Mộ kiều diễm mê người, ngay cả cái nhíu mày cũng khiến Phó Hi Nghiễm lòng ngứa ngáy không yên.
Anh chưa từng gặp người con gái nào như vậy, cũng chưa từng thấy dáng vẻ của một người phụ nữ khi động tình.
Cảnh tượng này khiến anh không tài nào chống cự, anh chỉ có thể thuận theo d.ụ.c vọng của mình mà không ngừng khám phá.
Tuy còn vụng về, nhưng dưới sự dẫn dắt của Khương Mộ, anh lại thể hiện ra những kỹ năng đầy thiên phú.
Dần dần, cả hai cùng chìm đắm trong men say.
Khoảng nửa giờ sau, Khương Mộ đẩy Phó Hi Nghiễm ra rồi ngồi dậy, ánh mắt cô đầy mê hoặc xen lẫn chút thỏa mãn.
Ciao Ciao/YTB: Ciao Kể Chuyện
Cô đứng dậy, trên người không một mảnh vải, với lấy chiếc túi xách, từ bên trong lôi ra một bao t.h.u.ố.c lá nữ. Cô dùng ngón trỏ và ngón cái kẹp ra một điếu, sau đó tìm bật lửa châm lên.
Ngón tay cô kẹp điếu thuốc, trong căn phòng tối mờ, cơ thể cô cũng tỏa ra một vầng sáng nhàn nhạt, tàn t.h.u.ố.c đỏ rực lập lòe. Phó Hi Nghiễm lặng lẽ ngắm nhìn cô, không nỡ chớp mắt.
Kiếp trước Khương Mộ chưa từng được hưởng thụ cảm giác của một điếu t.h.u.ố.c sau màn mây mưa, lần này đến đây cô đã cố tình chuẩn bị sẵn một bao t.h.u.ố.c trong túi, quả nhiên là đã có dịp dùng đến.
Cô nheo mắt, ngả người ra ghế sofa, lười biếng hệt một con mèo vừa được ăn no.
Cô khẽ liếc mắt về phía Phó Hi Nghiễm, thần thái vô cùng gợi cảm, pha chút mạnh mẽ.
Phó Hi Nghiễm bất giác bị khí chất trên người cô chinh phục. Anh nhìn cô thật sâu, dù đã làm chuyện ấy rồi, anh vẫn không thể ngừng xao động, ngay cả nơi đó cũng sẽ run lên.
Cô dường như đã chìm vào thế giới của riêng mình, ánh mắt mơ màng, không biết đang suy nghĩ điều gì.
Mãi đến khi Khương Mộ hút xong điếu thuốc, Phó Hi Nghiễm mới dám lên tiếng phá vỡ sự im lặng: “Tối nay chị ở lại chứ?”
Khương Mộ cười nhìn anh: “Em muốn chị ở lại à?”
Ánh mắt cô lướt trên người anh, lộ ra vẻ hài lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-vuong-tra-xanh/chuong-403.html.]
Phó Hi Nghiễm bất giác đỏ mặt.
“Vâng, có được không ạ?” Anh hỏi.
Khương Mộ lười biếng đáp: “Được thôi.”
Đúng lúc này, điện thoại của Khương Mộ đột nhiên reo lên.
Phó Hi Nghiễm đang ngồi gần đó, liền đứng dậy lấy điện thoại cho cô.
Khương Mộ nhận lấy xem.
Lại là Trần Vũ Sinh gọi đến.
Đã muộn thế này rồi, sao anh ta lại gọi?
Khương Mộ khẽ nhíu mày, sau đó đứng dậy, nói với Phó Hi Nghiễm: “Người nhà gọi, chị ra ngoài nghe một lát.”
Phó Hi Nghiễm không hề nghi ngờ, gật gật đầu: “Vâng.”
“Chị ra ban công nghe.”
Thấy cô muốn tránh mặt mình, Phó Hi Nghiễm có chút hụt hẫng: “Được ạ.”
Khương Mộ đi ra ban công, bắt máy.
Giọng Trần Vũ Sinh truyền đến: “Em đang ở đâu?”
Khương Mộ: “Có chuyện gì vậy?”
Giọng Trần Vũ Sinh có vẻ gấp gáp: “Không thấy em trả lời tin nhắn, anh hơi lo.”
Khương Mộ: “Em không sao.”
“Bên cạnh em có người khác à?” Trần Vũ Sinh đột nhiên hỏi.
“Sao vậy?” Khương Mộ cười nói.
Trần Vũ Sinh: “Giọng em nghe lạ lắm.”
Khương Mộ: “Có sao?”
Trần Vũ Sinh lạnh lùng nói: “Có. Em đang ở cùng người đàn ông khác?”
"Khương Mộ cười tủm tỉm, giọng đầy ẩn ý: “Tai anh thính thật đấy, sao mà nghe ra em đang ở cạnh đàn ông hay vậy?”
“Vì giọng em lúc nãy nghe lạ lắm.” Trần Vũ Sinh đáp.
Khương Mộ vẫn ung dung, cười đáp: “Thế à? Vậy anh đoán đúng rồi đấy. Bên cạnh em đang có mấy anh đẹp trai vây quanh này, người thì bóp vai, người thì đ.ấ.m chân, còn có người đút hoa quả cho em ăn nữa.”
Trần Vũ Sinh im lặng.
“Anh có muốn qua đây chung vui không? Em còn đang thiếu một người làm ấm giường đây này.”
Nghe giọng điệu bông đùa của cô, Trần Vũ Sinh cũng bớt nghi ngờ đi mấy phần. “Đừng giỡn nữa, rốt cuộc em đang ở đâu?”
“Em đang ra ngoài chơi, uống chút rượu thôi.”
“Uống nhiều không?”
“Không nhiều, mới có hai ly.”
--------------------------------------------------