Cô chụp một tấm ảnh gửi qua.
Ách Phỉ: “Đứng yên đó nhé, anh qua ngay.”
Ciao Ciao/YTB: Ciao Kể Chuyện
Khương Mộ: “Vâng vâng, được ạ.”
Ách Phỉ nhìn tin nhắn, bất đắc dĩ mỉm cười. Nhưng điều này lại khiến ấn tượng của anh về Khương Mộ càng tốt hơn. Trong mắt anh, Khương Mộ thật sự là một cô gái ngây thơ, đơn thuần và ngốc nghếch một cách đáng yêu. Anh đã dặn cô có thể quan sát anh từ xa trước rồi hãy xuất hiện, nhưng cô lại không làm vậy.
Hoặc là cô ấy cực kỳ tin tưởng mình, hoặc là cô ấy chẳng có chút lòng phòng bị nào, không hề lo đối phương là kẻ lừa đảo qua mạng.
Ách Phỉ không biết mình nên vui hay nên lo. Tính cách của Khương Mộ khiến anh rất muốn che chở, nhưng cũng không tránh khỏi lo lắng cô sẽ quá phiền phức. Mà bản thân Ách Phỉ lại là người tương đối lười biếng, sợ phiền phức.
Trong lúc đứng bên đường chờ, Khương Mộ thoát tài khoản WeChat ra, kẻo lát nữa tin nhắn cứ nhảy liên tục sẽ khiến Ách Phỉ nghi ngờ. Dù sao thì việc cô không hề cầm điện thoại ra cũng là điều không thể. Lỡ như bị anh nhìn thấy thứ gì đó thì khó mà giải thích cho rõ được.
Cô nghĩ ngợi rồi gỡ luôn cả ứng dụng tìm người chơi cùng. Sau khi kết bạn WeChat, cô đã nói với Ách Phỉ rằng mình không còn tìm người nào khác nữa. Trong khoảng thời gian này, anh cũng không nhận thêm đơn nào. Không có khoản thu nhập thêm, Ách Phỉ bắt đầu làm streamer game. Tuy nhiên, vì mới bắt đầu nên không có nhiều người xem, kiếm được cũng chẳng bằng lúc trước, nhưng vì Khương Mộ, anh thật sự đã không nhận thêm đơn nào.
Xác nhận không có vấn đề gì, Khương Mộ mới cất điện thoại vào túi.
Lúc này, Ách Phỉ cũng đã tìm thấy vị trí của cô.
Từ xa, anh thấy Khương Mộ đang đứng bên vạch kẻ đường ở ngã tư. Từng chiếc xe lướt qua, liên tục che khuất tầm nhìn của anh. Nhưng qua khe hở của dòng xe cộ, anh vẫn có thể nhìn thấy gương mặt cô.
Khoảnh khắc nhận ra người thật còn xinh đẹp hơn trong ảnh, Ách Phỉ suýt nữa thì quên cả bước đi.
Da của Khương Mộ trắng quá. Đó là cảm giác đầu tiên của anh.
Hôm nay nắng rất đẹp, anh vừa liếc mắt qua, cả con phố chỉ có Khương Mộ là nổi bật nhất, tựa như đang phát sáng. Cô ăn mặc cũng rất đáng yêu, tuy trang phục không cầu kỳ nhưng lại dễ thương đến mức khiến người ta muốn ngắm nhìn mãi. Mái tóc xoăn nhẹ được thả tự nhiên, trông bồng bềnh, càng tôn lên khuôn mặt nhỏ chỉ bằng bàn tay của cô.
Giờ phút này, tâm trạng của Ách Phỉ vừa kích động vừa kinh ngạc. Trước khi đến, anh thật ra đã chuẩn bị tâm lý rất nhiều, còn nghĩ đến vô số khả năng. Nếu Khương Mộ không được như ý, anh cũng phải thật lịch sự, tuyệt đối không để cô nhận ra sự thất vọng của mình. Nếu thật sự không thích, sau này cứ từ từ xa cách là được. Nếu không quá xinh đẹp nhưng ưa nhìn, cũng có thể tiếp tục phát triển, dù sao anh vẫn thích tính cách của cô.
Ách Phỉ đã nghĩ nhiều như vậy, nhưng lại không ngờ tới Khương Mộ còn xinh đẹp hơn cả trong ảnh.
Thật sự khiến anh kinh ngạc tột độ.
Khương Mộ vẫn luôn nhìn về hướng khác, không hề để ý đến bên này. Ách Phỉ cảm thấy thật đáng yêu, Khương Mộ đúng là một cô nàng mù đường, không có cảm giác về phương hướng, chắc còn tưởng anh sẽ đến từ hướng khác nên cứ mãi ngó nghiêng về phía đó.
Ách Phỉ cười rạng rỡ, ánh mắt cưng chiều nhìn cô, rồi từ từ tiến lại gần.
Mãi cho đến khi anh đã đứng ngay bên cạnh, Khương Mộ mới nhận ra mà quay đầu lại. Trái tim Ách Phỉ thắt lại, không hiểu sao bỗng dưng cảm thấy hồi hộp.
Thực ra, Khương Mộ đã phát hiện ra anh từ sớm, cô chỉ cố tình nhìn đi hướng khác mà thôi. Hết cách rồi, đã diễn thì phải diễn cho tròn vai, không thể sụp hình tượng được. Khương Mộ là một diễn viên chuyên nghiệp, mà diễn xuất thì quan trọng nhất là chi tiết.
Khi nhìn thấy Ách Phỉ, cô còn lùi lại một bước, để lộ ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa bối rối.
“Anh...” Cô do dự gọi một tiếng.
Ách Phỉ ngẩn người. Giọng của Khương Mộ ngọt quá. Nghe qua điện thoại và nghe trực tiếp có cảm giác hơi khác nhau. Ách Phỉ cảm thấy tim mình như bị va đập mấy cái, rồi lại như có ai đó đổ cả một hũ mật ong vào, vị ngọt lấp đầy cả trái tim anh.
Ách Phỉ mỉm cười dịu dàng với cô, nhẹ nhàng nói: “Anh còn lo em sẽ không nhận ra anh.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-vuong-tra-xanh/chuong-203.html.]
Khương Mộ đỏ mặt, ngượng ngùng nói: “Sao có thể chứ, anh đẹp trai y như trong ảnh vậy.”
Ách Phỉ bật cười: “Mộ Mộ còn xinh hơn trong ảnh nhiều.”
Khương Mộ lí nhí: “Thật không ạ?”
Gò má cô ửng hồng, trông càng thêm đáng yêu.
Ách Phỉ: “Ừm.”
Anh giơ tay lên, đưa quả bóng bay cho Khương Mộ.
“Tặng em này.”
Khương Mộ vui mừng reo lên: “Oa, đáng yêu quá, là thỏ con!”
Dù giọng nói có cao hơn, nhưng vẫn không hề chói tai, ngữ điệu hoạt bát thể hiện niềm vui sướng ngập tràn, điều này cũng khiến Ách Phỉ thở phào nhẹ nhõm.
Khương Mộ nhận lấy quả bóng bay, đôi mắt long lanh như có ngàn sao, khiến Ách Phỉ nhìn cô không nỡ chớp mắt.
Cô cầm quả bóng ngắm nghía một hồi rồi nói: “Anh ơi, anh buộc nó vào túi xách giúp em được không ạ?”
Ách Phỉ gật đầu, trái tim anh sắp bị Khương Mộ làm cho tan chảy mất rồi. Một chàng trai cao một mét tám lăm như anh lại cúi người trước mặt Khương Mộ, cẩn thận buộc quả bóng vào móc treo trên túi của cô.
Khi cúi xuống, anh đến rất gần Khương Mộ, có thể ngửi thấy mùi hương đào mật ngọt ngào trên người cô. Ngọt mà không ngấy, khiến người ta liên tưởng đến một quả đào mọng nước, phớt hồng, chỉ muốn c.ắ.n một miếng thật thơm ngon.
Anh không nhịn được mà ngước mắt lên, vừa vặn nhìn thấy khuôn mặt trắng hồng của Khương Mộ, và đôi môi hồng phấn hơi chu lên.
Tim Ách Phỉ đập thình thịch.
Khương Mộ chớp chớp mắt, thấy anh đang nhìn mình, bèn mím môi, nũng nịu nói: “Anh, anh nhìn trộm em.”
Ách Phỉ giật mình, vội thu hồi tầm mắt.
Khương Mộ khẽ cười, giọng nói vừa e thẹn lại vừa quyến rũ.
Ách Phỉ hít một hơi thật sâu, khó khăn lắm mới buộc xong quả bóng.
Đợi đến khi anh cuối cùng cũng bình ổn lại tâm trạng, thì cảm nhận được một bàn tay nhỏ nhắn mềm mại đang nắm lấy tay mình."
"Tim Ách Phỉ hẫng đi một nhịp, cả người tê rần, như có một luồng điện chạy dọc từ gáy xuống sống lưng. Cảm giác này thật sự quá đỗi diệu kỳ.
Anh chậm rãi thẳng lưng, ngước mắt nhìn về phía Khương Mộ.
Khương Mộ đang mím môi, ngượng ngùng nhìn anh, đôi mắt long lanh chớp nhẹ, gò má ửng hồng.
Một thôi thúc muốn hôn cô chợt dâng lên trong lòng Ách Phỉ, nhưng anh đã gắng gượng dằn lòng lại.
--------------------------------------------------