Sự kích thích thị giác này khiến hơi thở của Tạ Tinh Nhiên cũng trở nên nặng nề.
Vì ám ảnh từ nhỏ, cậu chưa từng xem qua những thứ như thế này.
Kể cả khi bạn học cho xem, cũng không có được vẻ đẹp như vậy. Những bức ảnh k.h.i.ê.u d.â.m trần trụi chỉ làm cậu ghê tởm, nhưng những tấm ảnh Khương Mộ gửi lại khác, cậu chỉ cần nhìn thêm một lát là đã cảm thấy m.á.u huyết sôi trào.
Hai tấm ảnh đầu tiên, cậu đều xóa đi.
Bắt đầu từ ngày thứ ba, cậu đã nảy sinh những suy nghĩ kỳ lạ về cô gái bí ẩn này.
Lần này, nó càng khiến cậu quên cả chớp mắt.
Cậu cầm điện thoại, đứng ngây người tại chỗ hồi lâu.
Bỗng nhiên có tiếng gõ cửa vang lên, cậu giật mình, suýt chút nữa làm rơi điện thoại.
Ngoài cửa là giọng của mẹ cậu, nhắc cậu nghỉ ngơi sớm.
Tạ Tinh Nhiên “ừ” một tiếng, mẹ cậu liền rời đi.
Tạ Tinh Nhiên ném điện thoại sang một bên, đi rửa mặt.
Lúc soi gương, cậu mới phát hiện sắc mặt mình có chút ửng hồng.
Cậu hít một hơi thật sâu, vừa nhắm mắt lại, trong đầu liền hiện lên bức ảnh vừa rồi.
Ciao Ciao/YTB: Ciao Kể Chuyện
Cậu phải rất vất vả mới gạt được những ý nghĩ đó ra khỏi đầu.
Để bản thân bình tĩnh lại, cậu bắt đầu làm bài tập.
Cách này có chút tác dụng, lúc làm bài cậu có thể tập trung trở lại.
Nhưng đến tối đi ngủ, nằm trên giường, cậu lại không nhịn được mà nhớ đến bức ảnh kia.
Cậu lặng lẽ nằm một lúc, rồi như bị ma xui quỷ khiến, trở dậy lấy điện thoại.
Lại nhấn mở bức ảnh đó ra.
Trong ảnh, ánh đèn có màu vàng ấm áp, chiếc giường màu trắng tinh, ga giường là kiểu công chúa mà các cô gái nhỏ yêu thích. Cậu nhìn vào cơ thể đầy mê hoặc đó, bàn tay bất giác đặt xuống hạ thân.
Khi tay cậu chạm đến nơi đó, người trong ảnh dường như trở nên chân thật hơn.
Giống như đang nằm ngay trước mặt cậu, uốn éo tạo dáng.
Tạ Tinh Nhiên từ trước đến nay luôn lý trí và bình tĩnh. Có những lúc bạn học nhắc đến con gái, cậu cũng chẳng có chút hứng thú. Mấy đứa dậy thì sớm lén lút xem phim người lớn, rồi tụm lại bàn tán, cậu nghe thôi đã thấy ghê tởm, người khác còn bảo cậu có vấn đề.
Cậu cũng từng nghi ngờ liệu mình có thật sự có vấn đề gì không.
Tạ Tinh Nhiên cảm thấy bản thân lúc này thật xa lạ, cảm giác này cũng thật xa lạ. Mặc dù cậu rất hưng phấn, nhưng lại có một cảm giác xấu hổ không nói nên lời, đang đấu tranh với lý trí.
Cậu dán chặt mắt vào tấm ảnh, trong đầu cậu như có một bản thể khác, đang trôi nổi bập bềnh trong dòng suối nước nóng, bị một cảm giác mãnh liệt mà khoan khoái bao trùm, để rồi cuối cùng tất cả đều trở nên trống rỗng. Cùng lúc đó, cơ thể cậu căng cứng, thất thần trong hơn mười giây.
Vài phút sau, Tạ Tinh Nhiên nhìn vệt trắng trên ga giường mà rơi vào im lặng.
Cậu vừa bực bội vừa tức giận xóa tấm ảnh đi, sắc mặt vừa trắng bệch vừa khó coi.
Cuối cùng, cậu vẫn phải thay ga giường, vào phòng tắm riêng dùng sữa tắm giặt qua chỗ bẩn, rồi mới ném xuống máy giặt ở tầng dưới.
Trở lại phòng, cậu cầm điện thoại, nhập một dãy số mà cậu đã thuộc lòng.
Cậu nhìn dãy số, đăm chiêu hồi lâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-vuong-tra-xanh/chuong-164.html.]
Cuối cùng quyết định gọi đi.
Cậu muốn biết người đó là ai.
Người gửi ảnh có phải là người trong ảnh không?
Hay đây chỉ là một trò đùa dai ác ý của ai đó?
Cậu nghi ngờ đó là bạn học trong lớp mình, nếu không làm sao có được số điện thoại của cậu."
"Tạ Tinh Nhiên bấm số gọi đi, lòng bỗng dâng lên một cảm giác hồi hộp khó tả.
Cậu thầm nghĩ, nếu người bắt máy là một cô gái thì mình nên nói gì đây.
Nhưng cuộc gọi không kết nối được, đầu dây bên kia báo rằng thuê bao đã tắt máy.
Nghe thấy giọng nói quen thuộc của tổng đài, Tạ Tinh Nhiên lại bất giác thở phào nhẹ nhõm.
Cậu đặt điện thoại xuống, quyết định ngày mai đến lớp sẽ hỏi dò mấy đứa bạn thân xem có phải ai đang bày trò trêu chọc mình không.
Thế nhưng ngay đêm đó, cậu lại mơ thấy cô gái trong tấm ảnh.
Dù trong mơ, khuôn mặt cô gái có phần mờ ảo, nhưng cậu vẫn biết chắc chắn rằng cô vô cùng xinh đẹp.
Cậu đang ngồi làm bài tập, còn cô gái thì mặc một chiếc váy ngủ bước ra từ phòng tắm.
Cậu sững sờ nhìn cô gái chậm rãi vén tà váy lên ngay trước mặt mình. Bên dưới lớp váy cotton trắng muốt là đôi chân thon dài, láng mịn. Hơi thở của Tạ Tinh Nhiên như ngừng lại ngay khoảnh khắc ấy.
Cây bút trong tay cậu tuột ra, lăn xuống ngay bên chân cô.
Cô gái không mang giày, móng chân được sơn màu hồng phấn dịu dàng. Những ngón chân nhỏ nhắn, xinh xắn đáng yêu khiến người ta chỉ muốn nâng niu trong lòng bàn tay mà ngắm nghía.
Trước đây, Tạ Tinh Nhiên chưa bao giờ nhận ra mình lại có hứng thú với đôi chân của con gái đến vậy.
Ánh mắt cậu từ từ di chuyển lên trên, và rồi kinh ngạc nhận ra, cô đã cởi bỏ chiếc váy tự lúc nào.
Cô gái cong lưng, cúi xuống nhặt cây bút trên sàn.
Khoảnh khắc cô cúi người, Tạ Tinh Nhiên cảm thấy toàn thân nóng bừng. Cậu muốn dời mắt đi nơi khác, nhưng lại không thể kiểm soát nổi bản thân, cứ dán chặt vào khuôn n.g.ự.c căng tròn của cô.
“Cho cậu này.”
Nghe thấy giọng nói của cô, cơ thể Tạ Tinh Nhiên càng thêm rạo rực.
Cậu dường như thấy cô mỉm cười với mình, và ngay giây tiếp theo, cô đã ngồi lên đùi cậu.
Cây bút chẳng biết từ lúc nào đã quay trở lại tay cậu.
Cậu giả vờ bình tĩnh tiếp tục làm bài.
Hơi thở của cô gái phả bên tai cậu, đôi tay cô vòng qua ôm lấy, vuốt ve tấm lưng cậu.
Những chuyện sau đó diễn ra trong một màn sương mờ ảo.
Khi Tạ Tinh Nhiên tỉnh dậy, cậu phát hiện mình đã mộng tinh.
Người ta thường nói mộng xuân không để lại dấu vết, nhưng khi nhìn vệt ướt sẫm màu trên ga giường, lòng cậu trào dâng một cảm xúc khó tả.
Bao nhiêu năm qua, đây là lần đầu tiên cậu có một giấc mơ như vậy.
Và vấn đề lớn nhất cậu phải đối mặt lúc này là, lại phải thay ga giường.
--------------------------------------------------