Ả nha hoàn của Hoàn Nhược ỷ có Vương gia chống lưng, lớn tiếng quát Khương Mộ: “Ả đàn bà độc ác nhà ngươi, dám hạ độc trắc phi nương nương, hại c.h.ế.t con của người!”
Khương Mộ cau mày, liếc nhìn Tuyết Đằng.
Tuyết Đằng tiến lên hai bước, tung một cước đá bay ả kia, rồi bồi thêm hai cái tát.
Khương Mộ vội vàng nói: “Tuyết Đằng, ngươi làm gì vậy? Dù con tiện tỳ này phạm thượng đáng đánh, nhưng có Vương gia ở đây, ngươi không được vô lễ.”
Tuyết Đằng quay lại quỳ xuống trước mặt Khương Mộ và Vương gia: “Là nô tỳ quá tức giận. Nha hoàn này ngậm m.á.u phun người, vu oan cho phu nhân.”
Ciao Ciao/YTB: Ciao Kể Chuyện
Khương Mộ thầm nghĩ, Tuyết Đằng quả là đứa trẻ dễ dạy.
Nàng ngước đôi mắt ngấn lệ nhìn Mộ Dung Diễn: “Vương gia... người, người cũng tin lời ả ta sao? Người cũng cho rằng chính ta đã hại Hoàn Nhược muội muội?”
Mộ Dung Diễn đối diện với gương mặt yếu đuối đáng thương của Khương Mộ, lòng chợt chùng xuống.
Y nhìn gói t.h.u.ố.c bị vứt trên đất: “Con của Hoàn Nhược không còn, có người bỏ t.h.u.ố.c vào t.h.u.ố.c an thai của nàng ấy. Nha hoàn của nàng ấy nói đã thấy Thu Cúc trong phòng ngươi lén lút ở gần Thu Nhã các hôm nay.”
Khương Mộ ngẩng đầu, nhìn về phía Thu Cúc: “Thu Cúc, rốt cuộc là có chuyện gì?”
Thu Cúc bất ngờ bị đổ cho một cái tội lớn, cả người choáng váng, sợ hãi quỳ sụp xuống đất: “Phu nhân, con không làm gì cả, không liên quan đến con.”
Mộ Dung Diễn hỏi: “Vậy hôm nay ngươi đến Thu Nhã các làm gì?”
Ánh mắt Thu Cúc né tránh, ấp úng.
Ánh mắt Mộ Dung Diễn trở nên sắc lạnh.
Khương Mộ cũng có chút cạn lời, quát khẽ một tiếng: “Mau nói, ngươi đi làm gì, thành thật khai ra.”
Thu Cúc lúc này mới nói: “Hai ngày nay con thấy nha hoàn của Thu Nhã các cứ đi qua đi lại trước Minh Nguyệt cư, con thấy họ có vấn đề nên đã lén đi theo xem họ có mục đích gì.”
Lời này nói ra chẳng có chút đáng tin nào. Khương Mộ thầm may mắn vì mình đã sớm có chuẩn bị.
Hạ Hà và Hoàn Nhược chọn Thu Cúc để ra tay quả là chọn đúng người.
Nếu đổi lại là Mộ Dung Diễn, y cũng sẽ không tin Khương Mộ trong sạch, ngược lại còn khẳng định nàng chính là kẻ chủ mưu đứng sau.
Quả nhiên, Thu Cúc vừa dứt lời, sắc mặt Mộ Dung Diễn càng thêm khó coi: “Ngươi chỉ lén đi theo xem, hay là nhân lúc không ai chú ý lẻn vào hạ độc t.h.u.ố.c an thai của trắc phi?”
Thu Cúc điên cuồng lắc đầu: “Con không có, con thật sự không có.”
“Vậy gói t.h.u.ố.c này là sao? Tại sao lại ở trong phòng ngươi?”
Thu Cúc nhìn gói t.h.u.ố.c trên đất, vẻ mặt kinh ngạc: “Con cũng không biết, đây không phải của con.”
Khương Mộ có chút không nhìn nổi nữa.
Vốn còn định diễn kịch với bọn họ một chút, không ngờ nha hoàn bên mình lại yếu đuối như vậy. Nếu ai cũng lanh lợi như Tuyết Đằng thì tốt rồi, nàng đã có thể cho mọi người xem một màn kịch hay.
Nàng nén cảm xúc, nhanh chóng tỏ ra kinh ngạc nhìn Thu Cúc: “Thu Cúc, rốt cuộc là chuyện gì? Gói t.h.u.ố.c này là t.h.u.ố.c gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-vuong-tra-xanh/chuong-345.html.]
Thu Cúc lắc đầu: “Con không biết, cái này thật sự không phải của con, con cũng không biết tại sao nó lại ở trong phòng con.”
Tuyết Đằng đột nhiên lên tiếng: “Thuốc này là do con để. Con và Thu Cúc trước đây ở chung một phòng, nhưng gần đây con đã dọn ra ngoài, gói t.h.u.ố.c này là để từ trước. Nhưng đây cũng không phải độc d.ư.ợ.c gì, mà chỉ là một loại d.ư.ợ.c liệu thông thường, gồm kim ngân hoa và cam thảo giúp thanh lọc phổi, nhuận họng thôi ạ.”
Khương Mộ nhìn về phía Mộ Dung Diễn: “Vương gia, hay là cứ để đại phu xem xét đây rốt cuộc là t.h.u.ố.c gì rồi hãy kết luận.”
Sắc mặt Mộ Dung Diễn hơi thay đổi. Y nhặt gói t.h.u.ố.c trên đất lên, mở ra xem, rồi quay đầu ra lệnh cho người đi mời đại phu tới.
Chỉ một lát sau, đại phu đã mồ hôi đầm đìa chạy đến.
Mộ Dung Diễn ra lệnh: “Xem xem trong này là những loại t.h.u.ố.c gì, có phải là chất độc đã hại trắc phi không?”
Đại phu liên tục vâng dạ, nhận lấy gói thuốc, tỉ mỉ kiểm tra.
Thấy vậy, Hạ Hà và ả nha hoàn của Hoàn Nhược đều nín thở, căng thẳng tột độ.
Thu Cúc cũng trợn tròn mắt chờ đợi đại phu lên tiếng.
Đại phu cầm những vị t.h.u.ố.c kia vừa ngửi vừa xem. Mặc dù ông ta chỉ cần liếc mắt là biết đây không phải độc dược, nhưng trong tình huống này, ông ta không dám lơ là, biết đâu bên trong có trộn độc d.ư.ợ.c thì sao. Nếu chẩn đoán sai, cái mạng nhỏ này của ông ta khó mà giữ được, vì vậy ông ta xem xét hồi lâu mà không nói gì.
Mộ Dung Diễn thúc giục: “Cần xem lâu vậy sao?”
Đại phu vội vàng quỳ xuống đáp lời: “Bẩm Vương gia, đây chỉ là một ít cam thảo và kim ngân hoa, hoàn toàn không có độc dược.”
Lời này vừa thốt ra, sắc mặt Hạ Hà trắng bệch như giấy, một dự cảm chẳng lành len lỏi trong lòng.
Gói t.h.u.ố.c này là do ả tự tay đặt, sao có thể có vấn đề được?
Ả nha hoàn kia cũng không tin, tại sao lại như vậy? Ả ta theo bản năng nhìn về phía Hạ Hà.
Hành động nhỏ này không thể qua mắt được Mộ Dung Diễn.
Vừa rồi y không để ý đến sự có mặt của Hạ Hà, lúc này y suy nghĩ một chút, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía ả, trầm giọng hỏi: “Ngươi sao lại ở đây?”
“Thiếp thân nghe nói chuyện trắc phi nương nương sảy thai có liên quan đến phu nhân, vô cùng lo lắng nên đã đi theo xem sao. Dù gì phu nhân cũng là chủ cũ của thiếp thân.”
Lời này nói ra nghe cũng hợp tình hợp lý.
Nhưng Khương Mộ lại thầm cười trong lòng. Nàng vẻ mặt uất ức nhìn về phía Mộ Dung Diễn, giọng nghẹn ngào: “Vương gia, bây giờ người có thể trả lại sự trong sạch cho thiếp rồi chứ?”
Mộ Dung Diễn ngẩn người.
Bộ dạng của Khương Mộ thật sự quá đáng thương, khiến Mộ Dung Diễn không khỏi áy náy. Y tiến lên nắm lấy tay nàng, thương xót nói: “Là ta đã trách lầm nàng.”
Cứ như vậy, nghi ngờ của Khương Mộ đã hoàn toàn được gột sạch, nhưng kẻ hạ độc là ai thì vẫn phải tiếp tục điều tra.
Khương Mộ yếu đuối lau nước mắt, rồi cố nén đau thương, tỏ ra mạnh mẽ nói với Mộ Dung Diễn: “Vương gia, việc cấp bách bây giờ là phải tìm ra hung thủ đã hại Hoàn Nhược. Hoàn Nhược muội muội thật đáng thương.”
Mộ Dung Diễn thấy nàng lương thiện đến vậy, lúc này vẫn còn nghĩ cho Hoàn Nhược, trong khi rõ ràng vừa rồi nàng còn bị vu oan, nha hoàn của Hoàn Nhược còn chỉ đích danh người trong phòng nàng hạ độc. Thật là làm khó nàng rồi.
--------------------------------------------------