Anh bỗng nhiên có thể hiểu, vì sao trai đơn gái chiếc ở riêng với nhau luôn dễ như lửa gần rơm lâu ngày cũng bén.
Bởi vì anh bây giờ như đang bị một ngọn lửa thiêu đốt.
Khương Mộ giả vờ không biết sự thay đổi của Trần Vũ Sinh, tự mình thay đổi tư thế ngồi.
Vừa rồi là tư thế có chút phòng bị và lạnh lùng, bây giờ lại hoàn toàn thả lỏng. Cô lười biếng duỗi dài hai chân, vắt chéo nghiêng người, phần thân trên ngả về phía Trần Vũ Sinh, thần thái lười biếng nhìn anh.
Trần Vũ Sinh ngẩn người.
Khương Mộ cười: “Anh đang xem gì vậy?”
Trần Vũ Sinh không biết cô đang hỏi cái gì.
Là hỏi anh đang xem phim sao? Hay là hỏi anh đang nhìn cô?
Lúc này Trần Vũ Sinh đã khó có thể bình tĩnh, anh ậm ừ “Ừm” một tiếng.
Khương Mộ nói: “Tôi hơi mệt, nhưng vẫn muốn xem tiếp. Tôi có thể dựa vào anh được không? Như vậy sẽ thoải mái hơn.”
Ánh mắt Trần Vũ Sinh dừng lại trên đôi chân cô.
Chiếc váy len của cô vốn dài đến bắp chân, bây giờ lại trượt lên đến đùi.
Trong căn phòng tối mờ, đôi chân của Khương Mộ tỏa ra ánh sáng trong như ngọc.
Không đợi Trần Vũ Sinh trả lời, Khương Mộ đã tựa vào vai anh, ngón tay vô tình lướt qua đùi anh, mang theo một luồng điện mỏng manh.
Cô dường như chưa tìm được tư thế thoải mái nhất, còn điều chỉnh vài lần, mỗi lần điều chỉnh, váy của cô lại bị kéo lên cao hơn.
Ánh mắt Trần Vũ Sinh ngày càng nóng rực.
Anh hít một hơi thật sâu, cuối cùng cũng dời tầm mắt.
Ciao Ciao/YTB: Ciao Kể Chuyện
Thế nhưng, bộ phim lại không cho anh cơ hội bình tĩnh.
Bộ phim này thường xuyên có những tình tiết khiêu khích mờ ảo, tình cảm giữa hai nữ chính cũng vô cùng ám muội, trong đó có hai lần tình cảm thăng hoa bùng nổ, cũng là những cảnh tiếp xúc thân mật của hai nhân vật chính.
Phân cảnh đầu tiên được quay vừa đẹp vừa kích thích, khiến người xem không khỏi nín thở. Khi hai nhân vật chính trên màn hình thẳng thắn đối mặt nhau, không khí giữa Khương Mộ và Trần Vũ Sinh cũng thay đổi.
Trong khoảnh khắc đó, Trần Vũ Sinh cảm thấy mình như bị vẻ đẹp trước mắt mê hoặc.
Đây là lần đầu tiên anh cùng người khác giới xem loại phim này, đạo diễn đã quay những cảnh nóng bỏng vừa nghệ thuật vừa kích thích, đối với anh quả là một thử thách cực đại.
Mà Khương Mộ dường như cũng rất kinh ngạc khi thấy những hình ảnh như vậy.
Cô hoảng hốt nhìn về phía Trần Vũ Sinh, gương mặt đã sớm đỏ bừng, ngay cả làn da trắng tuyết cũng ửng hồng.
“Tôi... tôi không biết sẽ... sẽ thế này.” Khương Mộ lúng túng giải thích.
“Không sao.”
“Còn... còn muốn xem tiếp không?”
Ánh mắt Khương Mộ có chút mơ màng, trông rất ngây thơ, nhưng Trần Vũ Sinh lại cảm thấy đó là sự câu dẫn mờ ảo.
Cô mím môi uất ức, chính là đang quyến rũ anh.
Góc nhìn của Trần Vũ Sinh rất kỳ lạ, nên dù Khương Mộ không hề quyến rũ anh, chỉ mang bộ dạng ngại ngùng xấu hổ, anh vẫn cứ cảm thấy cô đang cố tình khiêu khích mình.
Anh tin vào trực giác của mình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-vuong-tra-xanh/chuong-385.html.]
Thế là anh hỏi: “Cô có muốn xem tiếp không?”
Khương Mộ c.ắ.n môi, do dự nói: “Tôi đang phân vân lắm, tôi muốn biết kết cục, nhưng tình tiết này có vẻ khác với tưởng tượng của tôi, hình như không hợp để xem lúc này.”
Trần Vũ Sinh nói thẳng: “Chỗ nào không hợp? Cô đang ngại những cảnh nóng à?”
Khương Mộ sững sờ.
Câu hỏi của Trần Vũ Sinh quá thẳng thắn, ánh mắt anh cũng không hề che giấu ham muốn của mình đối với Khương Mộ.
Khương Mộ im lặng, đây là lần đầu tiên cô gặp tình huống này, không biết nên gật đầu hay không.
“Tôi không ngại, khá đẹp, cô thấy sao?” Trần Vũ Sinh nói.
Anh cầm lon bia lên, uống một hơi cạn sạch.
Khương Mộ vừa định mở miệng.
Trần Vũ Sinh lại nói: “Nhưng tôi thấy cô đẹp hơn nữ chính.”
Khương Mộ lại một lần nữa sững sờ.
Trần Vũ Sinh nhìn cô không chớp mắt.
“Cô quyến rũ hơn cô ấy, ngũ quan cũng tinh xảo hơn.”
Khương Mộ ngượng ngùng cười: “Thật sao, tôi thấy cô ấy... cô ấy rất có sức hút.”
Trần Vũ Sinh nghiêm túc nhìn cô, bỗng nhiên cười.
Bộ phim vẫn đang chiếu, nhưng cả hai đều không còn tâm trí để xem.
Tim Khương Mộ cũng bất giác đập nhanh hơn.
Cô bị người đàn ông này làm cho có chút căng thẳng, vì không đoán được câu tiếp theo anh sẽ nói gì, cũng không biết anh sẽ làm gì.
Đàn ông khó đoán, luôn là người quyến rũ nhất.
Khương Mộ thầm nghĩ.
Bỗng nhiên, Trần Vũ Sinh vươn tay đè Khương Mộ xuống, để cô nằm trên đùi mình.
Khương Mộ còn chưa kịp nói gì, đã thấy gương mặt Trần Vũ Sinh phóng đại trước mắt.
Mặt Trần Vũ Sinh và mặt cô ngược chiều nhau, anh cúi xuống nhìn cô, môi dừng trên cằm cô, nhẹ nhàng c.ắ.n một cái.
Khương Mộ đau đến nỗi kêu lên một tiếng.
“Anh!”
“Tôi làm vậy được không?”
Trần Vũ Sinh nói xong bên tai Khương Mộ, liền c.ắ.n vành tai cô, nhẹ nhàng dùng sức, giải tỏa sự rung động trong lòng.
Anh không biết có phải do ảnh hưởng của chút cồn ít ỏi, hay là do sự kích thích của bộ phim.
Cơ thể anh ẩn giấu một ngọn lửa nóng rực, khiến cả người anh trở nên bồn chồn, bất an.
Khương Mộ bị anh đè chặt, nhất thời không nói nên lời, giống như một con nai nhỏ bị kinh động, mắt tròn xoe nhìn anh, dường như không biết phải phản kháng thế nào.
Ánh mắt yếu đuối càng khơi dậy ham muốn của Trần Vũ Sinh.
--------------------------------------------------