“Ừ, tôi biết.” Trần Vũ Sinh gật đầu.
Khương Mộ im lặng một chút.
“Vậy anh định làm thế nào?”.
Giọng Trần Vũ Sinh vẫn rất bình tĩnh, tiếp tục trần thuật sự thật: “Chứng minh thư ở trong ví”.
Khương Mộ toát mồ hôi: “Ừ, rồi sao nữa?”.
“Hay là, cô giúp tôi thuê một phòng khách sạn, rồi cô về được không?”.
Trên mặt Khương Mộ không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào.
Cô giả vờ đắn đo một lát, sau đó nói: “Vậy anh lên xe trước đi”.
Trần Vũ Sinh thấy dáng vẻ của Khương Mộ có vẻ không vui.
Sau khi lên xe, Khương Mộ hỏi anh: “Anh ở khách sạn nào?”.
Trần Vũ Sinh: “Tìm một cái gần đây là được”.
Khương Mộ cầm điện thoại tìm kiếm một chút, thấy cách đó một cây số có một khách sạn khá ổn, bèn đọc địa chỉ cho tài xế.
Hai người ngồi ở ghế sau, Khương Mộ hỏi anh: “Vậy ngày mai anh thay quần áo thế nào? Cả người toàn mùi lẩu”.
Vấn đề này lúc nãy Trần Vũ Sinh chưa nghĩ tới.
Bị Khương Mộ nhắc, anh liền nhíu mày suy nghĩ.
“Mai tôi đi sớm lấy chìa khóa về nhà thay đồ rồi đến đoàn”.
“Ừ, cũng được”.
Khương Mộ tỏ ra như thể mọi chuyện chỉ đơn giản là vậy.
Chỉ qua một bữa ăn với Trần Vũ Sinh, cô đã gần như nắm bắt được tình hình của anh.
Trần Vũ Sinh là người nói chuyện không qua suy nghĩ, Khương Mộ chỉ cần hỏi bâng quơ vài câu là anh đã kể hết mà không hề giấu giếm.
Ví dụ như anh là con một, đã xa nhà tám năm, học xong đại học thì vào đoàn múa, mua một căn nhà ở đây, gần như không về nhà. Bố anh là người nước ngoài, mẹ là người Trung Quốc, bố mẹ quanh năm ở nước ngoài, anh không muốn ra nước ngoài nên ở lại.
Thực ra trước đây đã có vài đoàn múa nước ngoài muốn mời anh về, nhưng anh không muốn đi.
Mọi người trong đoàn không biết tại sao, hôm nay Khương Mộ coi như đã biết.
Bởi vì anh thích ăn, và chỉ thích ăn ẩm thực trong nước.
Quan trọng nhất là, sau khi tốt nghiệp đại học, Trần Vũ Sinh chưa từng yêu ai. Trước đây ở trường có quen một người được vài tháng, lý do chia tay rất kỳ quặc.
Sau vài tháng hẹn hò, Trần Vũ Sinh cảm thấy đối phương không phải là bạn gái lý tưởng của mình, liền lịch sự đề nghị chia tay.
Sau đó, anh mất hứng thú với chuyện yêu đương, một lòng một dạ với vũ đạo.
Trước đây, Khương Mộ luôn giữ thái độ kính nhi viễn chi với những kẻ ngốc trong chuyện tình cảm như vậy.
Bởi vì yêu đương với loại người này rất mệt mỏi, không chỉ có vấn đề trong giao tiếp, mà anh ta cũng sẽ không bao giờ nghĩ xem bạn cần gì, muốn gì. Loại thiên tài EQ thấp này thường chỉ quan tâm đến cảm xúc của bản thân.
Nhưng tình hình bây giờ đã khác, Khương Mộ cũng không cần tìm kiếm sự nương tựa tình cảm nào từ anh.
Thứ cô muốn, là sự giúp đỡ của anh trên con đường vũ đạo.
Hơn nữa, một người đàn ông như Trần Vũ Sinh thực sự có thể khơi dậy ham muốn thử thách và chinh phục của cô.
Cô muốn thử xem, liệu anh có thể vì cô mà thay đổi không.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-vuong-tra-xanh/chuong-382.html.]
Rất nhanh, hai người đã đến khách sạn.
Khương Mộ bảo Trần Vũ Sinh đợi cô ở bên ngoài, nói rằng anh không có chứng minh thư, nếu đi cùng nhau qua quầy lễ tân thì cũng sẽ bị hỏi.
Đợi cô lấy được thẻ phòng rồi đưa cho anh, lúc đó anh lên là được.
Trần Vũ Sinh nghe thấy có lý, liền ngồi xuống ghế sô pha đợi cô.
Lúc Khương Mộ quay lại, Trần Vũ Sinh đã có chút lơ mơ.
Anh vừa ngồi xuống đã buồn ngủ, chỉ vài phút đã lấy tay chống đầu, nhắm mắt chợp mắt một lát, không để ý đến Khương Mộ.
Khương Mộ đẩy nhẹ anh: “Thẻ phòng của anh đây”.
Trần Vũ Sinh mơ màng mở mắt, ngẩn ra một giây, gương mặt xinh đẹp thoáng chút mờ mịt. Anh định thần lại, nhận lấy thẻ phòng, gật đầu nói: “Ồ, được”.
“Anh không sao chứ?” Khương Mộ hỏi.
Trần Vũ Sinh: “Không sao, tôi chuyển tiền cho cô”.
Khương Mộ gật đầu: “Không vội”.
“Bao nhiêu tiền?”.
“Hơn 600, mai rồi tính”.
Trần Vũ Sinh: “Vậy được”.
Khương Mộ chớp mắt: “Vậy tôi đi đây, anh vào đi”.
Trần Vũ Sinh: “Được”.
Khương Mộ xoay người bước ra ngoài, khi quay lưng về phía Trần Vũ Sinh, khóe môi cô cong lên một nụ cười đầy ẩn ý.
Trần Vũ Sinh cầm thẻ phòng định đi vào thang máy.
Đúng lúc này, có người đi tới chặn anh lại.
Ciao Ciao/YTB: Ciao Kể Chuyện
“Thưa anh, anh đến nhận phòng ạ?”.
Trần Vũ Sinh sững người một chút: “Đúng vậy”.
“Anh có thể cho tôi xem thẻ phòng được không ạ?”.
Trần Vũ Sinh đưa thẻ phòng qua.
Người đó nhìn vài lần rồi nói: “Thẻ này là do vị nữ sĩ vừa rồi làm thủ tục, anh cũng ở cùng phải không ạ?”.
Trần Vũ Sinh: “Tôi..”.
“Mời anh qua đây xuất trình giấy tờ tùy thân ạ, khách nhận phòng đều phải xuất trình giấy tờ”.
Sắc mặt Trần Vũ Sinh trầm xuống.
Anh theo bản năng nhìn ra ngoài cửa khách sạn, qua lớp kính, có thể thấy Khương Mộ đang đứng bên đường đợi xe.
Trần Vũ Sinh do dự một lát rồi chạy ra ngoài.
Khương Mộ vốn dĩ không hề gọi xe.
Cô đã tính toán thời gian, quả nhiên Trần Vũ Sinh chạy ra trong vòng ba phút.
“Khương Mộ, đợi một chút”.
--------------------------------------------------