Diệp Sở Nhi: “Thì... lần trước đi chơi thoát khỏi mật thất ấy. Mấy người chúng ta chơi cùng không phải có lập một nhóm chat sao? Mấy hôm trước hắn kết bạn với tớ, nói là hỏi chuyện của cậu, thế là tớ nói chuyện với hắn vài câu.”
Khương Mộ: “Ồ, nói chuyện vài câu.”
Diệp Sở Nhi: “Thật sự không có gì đâu, hắn chủ yếu là hỏi tớ gần đây cậu đang làm gì, có bạn trai mới chưa thôi.”
Khương Mộ: “Thôi được rồi, không liên quan đến tớ. Tớ và hắn đã chia tay lâu rồi.”
Diệp Sở Nhi: “Tớ thấy hắn thật sự rất thích cậu, cậu có muốn suy nghĩ lại không?”
“Suy nghĩ cái gì, gương vỡ lại lành à? Thôi bỏ đi, không có hứng thú.” Khương Mộ uể oải nói.
Diệp Sở Nhi: “Thôi được, vậy cậu thật sự không đến sao?”
Khương Mộ: “Không đến.”
Diệp Sở Nhi: “Vậy được rồi. Thôi tớ đi đây... Khoan đã, Khương Mộ, đừng cúp máy vội! Cậu đoán xem tớ nhìn thấy ai này?”
Khương Mộ: “Hửm?”
“Lục Tư Hằng! Tớ nhìn thấy Lục Tư Hằng! Sao anh ta lại ở đây? Anh ta về nước rồi à, sao không nghe tin tức gì cả?”
Sắc mặt Khương Mộ có chút thay đổi nhỏ. Đã lâu lắm rồi cô không nghe thấy cái tên này.
Lục Tư Hằng là mối tình đầu của cô.
Nói một cách chính xác, là người đầu tiên Khương Mộ thích.
Tính thời gian, hai người yêu nhau từ năm lớp 11, đến bây giờ cũng đã sáu năm rồi.
“Khương Mộ, cậu có muốn qua đây không?” Giọng điệu của Diệp Sở Nhi trở nên cẩn thận hơn một chút, đầy vẻ thăm dò.
Chuyện của Khương Mộ và Lục Tư Hằng năm đó ầm ĩ một thời, cô cũng đã nghe qua rất nhiều câu chuyện của hai người họ.
Khương Mộ: “Qua đó làm gì? Không đi, không có việc gì đâu. Tớ xem TV tiếp đây, cậu chơi đi.”
Khương Mộ nói xong liền định cúp máy.
Nhưng cô đột nhiên nghe thấy Diệp Sở Nhi nói: “Chào anh, lâu rồi không gặp, Lục Tư Hằng. Anh còn nhớ tôi không?”
Khương Mộ dừng lại một chút, không cúp máy ngay.
Rất nhanh sau đó, cô nghe thấy một giọng nói có chút quen thuộc.
“Xin lỗi, không nhớ.”
Giọng nói này lạnh lùng xa cách, có chút trầm, không giống Lục Tư Hằng của năm đó lắm.
Khương Mộ nghe thôi cũng thấy người này nói chuyện thật đáng ghét, huống chi là Diệp Sở Nhi đang tươi cười lại bị dội một gáo nước lạnh.
Diệp Sở Nhi tính tình khá tốt, nhưng cũng bị tức điên. Cô nhìn Lục Tư Hằng đi xa, cầm điện thoại nói với Khương Mộ ở đầu dây bên kia: “Cậu mau qua đây cho tớ! Cái đồ chảnh chọe! Tới ngay!”
“Bảo tớ qua đó làm gì?” Giọng Khương Mộ nghe không còn kiên quyết như trước nữa. Cô cũng có chút hứng thú với sự trở về đột ngột của Lục Tư Hằng.
“Lục Tư Hằng dắt theo một cô gái, đẹp bá cháy. Cùng đi với anh ta còn có hai anh chàng đẹp trai không kém gì Lục Tư Hằng.”
Khương Mộ: “Được rồi, đợi tớ. Nhưng cậu chắc là trước khi tớ đến, họ sẽ không đi chứ?”
“Sẽ không.” Diệp Sở Nhi nheo mắt, “Có tớ ở đây, đi đâu được.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-vuong-tra-xanh/chuong-542.html.]
Khương Mộ cười cười, “Được rồi, tớ đi thay đồ đây.”
“Mặc đẹp vào nhé.”
Buông điện thoại xuống, Khương Mộ nhếch môi.
Từ khi trở về từ hệ thống, chỉ số trà xanh của cô đã đạt mức tối đa, cuộc sống thuận buồm xuôi gió. Bất kể là công việc hay tình cảm, đều chẳng có gì thử thách, thật nhàm chán. Hy vọng sự xuất hiện của Lục Tư Hằng có thể mang lại cho cô thêm chút niềm vui.
Khi Khương Mộ xuất hiện ở cửa Mayday, Diệp Sở Nhi đã chờ từ lâu.
Nhìn thấy Khương Mộ, cô ba chân bốn cẳng chạy tới kéo tay bạn mình.
Diệp Sở Nhi: “Cuối cùng cậu cũng đến rồi, người vẫn chưa đi.”
Khương Mộ vẻ mặt thản nhiên, “Ừ, chúng ta vào đi.”
Diệp Sở Nhi kéo cô lại: “Khoan đã.”
Khương Mộ nghi hoặc: “Sao vậy?”
Diệp Sở Nhi đ.á.n.h giá cô từ trên xuống dưới vài lần: “Tuyệt vời! Tối nay cậu đẹp quá đi mất, vào trong là lập tức hạ gục mọi ánh nhìn. Tớ mà là đàn ông thì cũng muốn tóm lấy cậu ngay lập tức.”
Khương Mộ cười: “Cậu nói vậy tớ vui lắm, nhưng cậu cũng khoa trương quá rồi.”
“Không khoa trương chút nào.” Diệp Sở Nhi khoác tay cô, “Lát nữa, tên Lục Tư Hằng đó nhìn thấy cậu, chắc chắn sẽ hối hận c.h.ế.t đi được.”
Khương Mộ đúng là đã trang điểm kỹ càng mới ra ngoài. Cô ăn mặc cũng rất có chủ ý. Chiếc áo dệt kim ôm sát cơ thể, tôn lên vóc dáng hoàn hảo của cô. Áo màu vàng nhạt kết hợp với chân váy màu cà phê, trông vừa kín đáo lại vừa dịu dàng. Thiết kế của chiếc áo rất tinh tế, phần xương quai xanh có những đường cắt khoét bất quy tắc, để lộ xương quai xanh xinh đẹp vô cùng quyến rũ, gợi cảm mà lại thêm vài phần mê hoặc.
Diệp Sở Nhi đổi giọng: “Nhưng mà, Tần Tri Dạ kia mà thấy cậu, chắc sẽ càng khó buông tay hơn.”
“Cậu quan tâm hắn như vậy, có phải thích hắn rồi không?” Giọng Khương Mộ có chút trêu chọc, nửa thật nửa giả.
Diệp Sở Nhi ho khan một tiếng: “Không có, chỉ là thấy hắn tội nghiệp thôi.”
Khương Mộ lắc đầu, nói thẳng vào vấn đề: “Phụ nữ một khi đã thương hại người đàn ông nào đó, thì cũng không xa ngày sa vào lưới tình đâu. Thu lại lòng trắc ẩn của cậu đi.”
Diệp Sở Nhi có chút xấu hổ: “Sẽ không đâu.”
Khương Mộ cũng không nói nhiều, có những lời chỉ cần nói đến đó là đủ.
Hai người bước vào, rất nhanh đã trở thành tâm điểm.
Ở nơi như Mayday, mỹ nữ không thiếu, nhưng một tuyệt sắc giai nhân như Khương Mộ thì lại khác.
Cô vừa xuất hiện đã như có hào quang và nhạc nền riêng, đi đến đâu cũng thu hút mọi ánh nhìn.
Cô dường như cũng rất rõ về sức hút của mình, từng cử chỉ giơ tay nhấc chân đều toát lên sự tự tin và phong tình, không phải là kiểu con gái bình thường có thể so sánh được.
Hầu hết đàn ông trong quán bar đều dán mắt vào cô không chớp. Lục Tư Hằng ngồi ở ghế dài cũng nhanh chóng chú ý đến sự xuất hiện của Khương Mộ.
Ciao Ciao/YTB: Ciao Kể Chuyện
Hôm nay đi cùng anh là bạn học đại học của anh. Lần này anh về nước là để kế thừa gia nghiệp, họ nói muốn cùng anh đi chơi nên đã theo đến đây.
Tối nay anh làm chủ nhà, mời họ đến đây uống rượu, không ngờ lại gặp Khương Mộ ở đây.
Nhìn thấy Khương Mộ, anh có vài giây ngẩn ngơ.
Nói trong lòng anh không có chút gợn sóng nào là nói dối.
--------------------------------------------------