Khương Mộ nói: “Đâu chỉ là không tệ, chị ấy cực kỳ lợi hại, là thần tượng của em đó, được mệnh danh là nữ hoàng trên mũi giày.”
Vẻ mặt Phó Vanh vẫn bình thản, không đưa ra nhận xét gì thêm. Người phụ nữ trong video nhảy quả thật rất đẹp, nhưng so với người con gái trong lòng mình, hắn vẫn cảm thấy người sau có khí chất và cuốn hút hơn.
Xem xong video, Khương Mộ đặt máy tính bảng lên tủ đầu giường, sau đó quay người kéo chăn lên đắp.
Phó Vanh ngẩn ra: “Làm gì vậy?”
Khương Mộ lí nhí: “Muộn rồi, em buồn ngủ, em muốn đi ngủ.”
Trong mắt cô ánh lên ý cười, giọng điệu mềm mại, một bộ dạng nửa mời gọi nửa từ chối.
Ánh mắt Phó Vanh sâu thẳm, ngọn lửa d.ụ.c vọng bùng lên trong đáy mắt. Chỉ cần Khương Mộ tiến thêm một bước, ngọn lửa ấy sẽ lan ra thiêu đốt tất cả.
Thế nhưng Khương Mộ lại như cố tình, chỉ liếc nhìn hắn một cái rồi ngoan ngoãn nằm thẳng, hai tay đặt dọc bên hông, nhắm mắt lại ra vẻ buồn ngủ.
Phó Vanh khựng lại.
Hắn không đoán được ý của Khương Mộ.
Mỗi tối hắn trở về, hai người đều sẽ ân ái.
Phó Vanh cho rằng trong lòng Khương Mộ hẳn đã chuẩn bị sẵn sàng.
Nhưng nhìn bộ dạng này của cô, rõ ràng là không có ý định phát sinh chuyện gì với hắn.
Phó Vanh nhíu mày, nhìn Khương Mộ, vẻ mặt khó đoán.
Hắn kéo chăn lên đắp cho mình, nhưng không nằm xuống mà chỉ ngồi lặng lẽ ngắm nhìn gương mặt cô.
Gương mặt này, thật sự là nhìn mãi không chán.
Năm đó lúc mới ở bên Khương Mộ, Phó Vanh cũng từng nghĩ rằng mình sẽ nhanh chóng chán ghét cô, cảm giác mới mẻ qua đi sẽ lười để tâm đến.
Suy cho cùng, hắn đối với những người phụ nữ khác đều như vậy.
Chỉ vì Khương Mộ quá hợp ý hắn.
Ngoan ngoãn, hiểu chuyện, không đòi hỏi, cũng không cần kè kè bên cạnh. Cô dường như luôn ở đó chờ hắn, chỉ cần hắn đến là có thể tận hưởng cảm giác thoải mái, dễ chịu. Lâu dần, hắn cũng không nỡ vứt bỏ cô.
Giống như nuôi một con thú cưng suốt tám năm, tình cảm ấy cũng khó mà dứt bỏ được.
Phó Vanh đang miên man suy nghĩ thì bỗng nhiên Khương Mộ trở mình, hé mắt ra, một bàn tay đặt lên đùi hắn, giọng mềm mại: “Em không ngủ được.”
Cơ thể Phó Vanh cứng lại trong giây lát, qua lớp vải mỏng manh có thể cảm nhận được hơi ấm từ lòng bàn tay Khương Mộ.
Khương Mộ khẽ c.ắ.n môi, vẻ mặt ngây thơ đáng thương ấy, quả thực là trong sự trong sáng lại ẩn chứa một chút ham muốn như có như không. Phó Vanh lập tức bị kích thích.
Phó Vanh là người đàn ông có ham muốn kiểm soát rất mạnh. Ngày thường hắn luôn cố gắng kiềm chế, dằn nén những ý nghĩ quá đáng của mình. Ở tuổi này, hắn đã thu liễm hơn so với những năm trước, nếu không, giờ này hắn đã đè Khương Mộ ra mà làm tới.
Nhưng tính cách này chỉ có thể đè nén, chứ trên thực tế, ham muốn kiểm soát của hắn không hề giảm đi theo tuổi tác.
Ánh mắt hắn sâu hun hút, nhìn chằm chằm Khương Mộ, d.ụ.c vọng cuộn trào trong đáy mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-vuong-tra-xanh/chuong-375.html.]
“Vậy em muốn làm gì?”
Giọng Phó Vanh có chút khàn đi, nhưng Khương Mộ đã nghe ra được ẩn ý.
“Hửm?” Cô cố tình ngây thơ nhìn hắn, nhưng cái giọng điệu ấy lại quyến rũ như dòng nước mùa xuân. “Em cũng không biết nữa.”
Cô ngửa đầu, đôi môi được chính cô l.i.ế.m cho ươn ướt.
Phó Vanh chỉ cảm thấy cơ thể nóng ran, bứt rứt.
Thế nhưng Khương Mộ lại không có động tác gì tiếp theo.
Vốn dĩ chuyện này không nên do Khương Mộ chủ động, nhưng hôm nay Phó Vanh lại luôn cảm thấy cô có gì đó là lạ, quá mức khêu gợi. Trước kia tuy mỗi lần về hắn đều l.à.m t.ì.n.h với cô, nhưng lần này, khi nhìn cô, ham muốn trong lòng hắn lại mãnh liệt hơn hẳn.
Hắn không phải kẻ trọng dục, cũng hoàn toàn không muốn thể hiện bộ mặt háo sắc của mình trước mặt Khương Mộ, như vậy quá thiếu chín chắn, không đủ điềm đạm.
Cách làm thông thường của hắn cũng chỉ như vừa rồi, sờ sờ vành tai, véo nhẹ eo cô.
Đó đều là những nơi nhạy cảm của Khương Mộ, mỗi lần hắn làm vậy, nếu cô thuận theo ý hắn thì sẽ tiến đến bước tiếp theo.
Nhưng vừa rồi Khương Mộ lại vờ như không biết, giống như đang chống đối, nên trong lòng Phó Vanh có chút không thoải mái.
Hắn đ.â.m ra do dự.
Đúng lúc hắn đang lưỡng lự, ngón tay Khương Mộ khẽ động, cô lười nhác nói: “Hay là mình ngủ đi, chán quá.”
Ciao Ciao/YTB: Ciao Kể Chuyện
Lời nói của Khương Mộ thật sự thất thường.
Nhưng cái hành động nhỏ vô tình ấy lại trêu chọc đến mức hắn toàn thân khó chịu.
Phó Vanh chẳng những không tức giận, mà không hiểu sao lại cảm thấy bộ dạng này của Khương Mộ còn khiến hắn hài lòng hơn trước kia, ít nhất là phản ứng cơ thể hắn đã nói cho hắn biết điều đó.
Hắn vươn tay, dứt khoát nắm lấy tay Khương Mộ, nhìn vào mặt cô, trầm giọng nói: “Nằm yên, đừng động đậy.”
Lúc này, hắn muốn Khương Mộ phải cầu xin hắn.
Khương Mộ như không biết Phó Vanh định làm gì, chỉ ngơ ngác nhìn hắn, ngoan ngoãn nằm im không nhúc nhích.
Nụ hôn của Phó Vanh rơi xuống mặt, xuống môi cô. Ban đầu là nhẹ nhàng, sau dần trở nên cuồng nhiệt.
Hai tay Khương Mộ bị hắn dùng một tay đè lại, thỉnh thoảng giãy giụa một chút nhưng không tài nào thoát ra được.
Tầm mắt Khương Mộ dần mơ hồ, ánh mắt cũng phiêu lãng đi đâu mất.
Chỉ có đôi môi vẫn bị Phó Vanh gặm mút.
Khoảng chừng hơn mười phút sau, mắt Khương Mộ đỏ hoe, cơ thể run rẩy, hết lần này đến lần khác gọi tên Phó Vanh.
Chỉ những lúc thế này, Phó Vanh mới được nghe cô gọi tên hắn.
Mà lần này không biết tại sao, tiếng gọi của cô lại khác hẳn mọi khi.
Lần này cô mới gọi một tiếng, hắn đã có phản ứng rất lớn.
--------------------------------------------------