Triệu Giai Giai: “Vậy thế này đi, chúng ta có bảy người, chia làm hai xe nhé. Tôi, Ngô Trạch Dã, Bạch Tuyết và Tần Tư Ngọc một xe. Khương Mộ, Dương Chanh và Chu Tinh một xe.”
Nhìn cách sắp xếp này, Khương Mộ không khỏi bật cười.
Cách sắp xếp của Triệu Giai Giai quả là cao tay. Không chỉ xếp mình và Ngô Trạch Dã chung một xe, mà còn đẩy hai người có cảm tình với Ngô Trạch Dã là Chu Tinh và Khương Mộ sang xe còn lại, tiện thể ghép Khương Mộ với Dương Chanh thành một cặp.
Phải công nhận, chiêu này của Triệu Giai Giai thật sự rất thâm.
Khương Mộ cũng không vội phản đối, dù sao chuyện này cô còn nhìn ra được thì chắc chắn Chu Tinh cũng nhận ra.
Quả nhiên, chưa đầy hai phút sau, Chu Tinh đã lên tiếng không đồng ý.
Chu Tinh nhắn trong nhóm: “Dương Chanh biết lái xe không vậy? Cậu ấy mới đủ tuổi trưởng thành, có bằng lái chưa?”
Xét ở góc độ này, Chu Tinh nói cũng có lý. Dù sao Dương Chanh vừa mới lớn, chuyện chưa có bằng lái cũng rất có khả năng.
Nhưng đáng tiếc cho cô ta là Dương Chanh đã trả lời: “Có bằng lái rồi.”
Chu Tinh vẫn chưa chịu bỏ cuộc: “Cậu mới đủ tuổi, lái xe chắc chắn chưa thành thạo. Đường từ đây ra siêu thị không dễ đi đâu, vẫn nên đổi một bạn nam khác lái thì hơn.”
Câu nói này khiến Dương Chanh rất khó xử, rõ ràng là không tin tưởng cậu.
Nhưng Chu Tinh chẳng quan tâm. Vốn dĩ cô ta không ưa Dương Chanh, mục tiêu của cô ta là Ngô Trạch Dã, nên chẳng bận tâm Dương Chanh có vì chuyện này mà ác cảm với mình hay không.
Cuối cùng, Ngô Trạch Dã lên tiếng: “Tôi, Chu Tinh và Khương Mộ một nhóm.”
Chu Tinh đạt được mục đích, trả lời lại bằng một nhãn dán “OK”.
Triệu Giai Giai dù tức giận nhưng cũng không thể nói gì thêm, đành phải đồng ý.
Khương Mộ lướt xem cuộc trò chuyện của họ trong nhóm, khóe môi khẽ nhếch lên.
Cô bấm vào ảnh đại diện của Bạch Tuyết, gửi một lời mời kết bạn.
Nguyên chủ mới đến không lâu, chỉ kết bạn với ba cô gái. Mấy người con trai khác dù có trong nhóm chung nhưng chưa từng liên lạc riêng.
Vốn dĩ cô định kết bạn với Ngô Trạch Dã, nhưng nghe Triệu Giai Giai nói anh ta chưa kết bạn với bất kỳ cô gái nào nên nguyên chủ cũng không dám thử. Lúc ấy, cô bị lời nói của Triệu Giai Giai làm cho mất tự tin, sợ bị từ chối thì sẽ rất xấu hổ.
Vài phút sau, Khương Mộ nhận được thông báo, Bạch Tuyết đã chấp nhận lời mời kết bạn của cô.
Khương Mộ suy nghĩ một chút rồi gửi cho Bạch Tuyết một tin nhắn.
Khương Mộ: “Cậu đang ở trong phòng không? Có muốn đi dạo một lát không, tớ có chuyện muốn nói với cậu.”
Bạch Tuyết trả lời rất nhanh. Khương Mộ vừa cầm điện thoại đợi một lát đã nhận được tin nhắn của anh.
Bạch Tuyết: “Ừ.”
Khương Mộ: “Vậy tớ xuống cửa sau đợi cậu nhé.”
Biệt thự có hai cửa, cửa trước là cổng chính, còn phía sau là một cửa nhỏ thông ra hồ bơi, từ đó cũng có thể đi ra ngoài. Ra khỏi cửa sau là một vườn hoa và một con đường rợp bóng cây xanh, đi dạo ở đây cũng rất thoải mái.
Gửi xong tin nhắn, Khương Mộ liền mở tủ quần áo lấy ra một chiếc áo len màu trắng sữa cùng một chiếc váy đuôi cá hoa nhí màu xanh đen. Sau khi thay đồ xong, cô xỏ vào một đôi dép lê đế bệt mềm mại rồi ra khỏi phòng.
Lúc ra ngoài, cô rất cẩn thận, không muốn để người khác nhìn thấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nu-vuong-tra-xanh/chuong-85.html.]
Khi đến cửa sau, Bạch Tuyết đã đứng đó đợi cô.
Vốn dĩ cô nói sẽ đợi anh, nhưng vì thay đồ nên đã chậm một chút.
Khương Mộ bước nhanh tới, nói một tiếng xin lỗi.
“Không sao, đi thôi.” Giọng của Bạch Tuyết vang lên trong không gian tĩnh lặng, nghe có vẻ lười biếng nhưng lại trong trẻo lạ thường. Dù có chút lạnh lùng nhưng lại toát ra một sức hút khó tả.
Khương Mộ “ừm” một tiếng rồi đi theo sau anh.
Hai người một trước một sau đi ra ngoài. Lúc này trời vẫn còn sớm, chưa tối hẳn. Phía chân trời, những vệt ráng chiều đỏ rực lan tỏa, nhuộm lên làn da của cả hai một thứ ánh sáng tuyệt đẹp.
“Cậu nói có chuyện muốn nói với tôi, là chuyện gì vậy?” Bạch Tuyết vừa đi vừa khẽ liếc nhìn Khương Mộ bên cạnh.
Khương Mộ chần chừ vài giây: “Tuy không biết cậu có muốn nghe không, nhưng nếu không nói ra, tớ cảm thấy mình chắc chắn sẽ rất dằn vặt. Vì vậy, tớ quyết định vẫn nên nói cho cậu biết.”
Bạch Tuyết khẽ nhíu mày, bước chân cũng chậm lại.
“Cậu nói đi.”
Khương Mộ do dự nhìn anh một cái, nhưng khi bắt gặp đôi mắt trong veo lạnh lùng của Bạch Tuyết, cô vội vàng dời tầm mắt đi nơi khác.
“Hôm qua, tên tớ viết trên tấm thẻ hẹn hò thực ra là cậu.”
Nói ra xong, Khương Mộ như trút được gánh nặng, cô vỗ nhẹ lên ngực, lẩm bẩm: “Cuối cùng cũng nói ra được, nhẹ nhõm hơn nhiều rồi.”
Ánh mắt Bạch Tuyết có một sự thay đổi gần như không thể nhận ra, vẻ lạnh lùng nơi đáy mắt dường như tan đi một ít. Anh nhìn Khương Mộ nhưng không nói gì.
Khương Mộ lại như được mở công tắc, cô thở dài: “Tớ chỉ không muốn cậu nghĩ rằng tớ đã viết tên người khác, muốn cho cậu biết suy nghĩ của mình thôi. Nhưng chắc cậu cũng không quan tâm chuyện này đâu nhỉ, dù sao cậu cũng đâu có viết tên tớ.”
Bạch Tuyết nhìn về phía trước, tiếp tục bước đi.
Khương Mộ suy nghĩ một lát rồi cũng bước theo sau.
Bạch Tuyết hơi quay đầu lại, thấy cô đi theo, lúc này mới lên tiếng: “Tôi viết tên cậu.”
“Cái gì?” Khương Mộ ngỡ ngàng.
Ciao Ciao/YTB: Ciao Kể Chuyện
“Tôi đã viết tên của cậu.”
Khương Mộ sững người tại chỗ, kinh ngạc hỏi: “Thật sao?”
Thực ra, khi nghe câu trả lời này, Khương Mộ đã có sự chuẩn bị tâm lý từ trước. Cô không hề ngạc nhiên khi Bạch Tuyết viết tên mình, chỉ không ngờ tổ chương trình lại không đi theo kịch bản thông thường mà lại sắp xếp cô đi cùng Dương Chanh.
Bạch Tuyết nhìn thẳng vào mắt cô.
“Ừm.”
Mặt Khương Mộ lập tức đỏ bừng.
“Tớ... tớ làm vậy có thẳng thắn quá không?” Khương Mộ cúi đầu, có chút e thẹn.
Bạch Tuyết suy nghĩ một lát, không nói phải cũng chẳng bảo không phải: “Còn muốn đi dạo nữa không?”
--------------------------------------------------